Hoán đổi [10]

Hoán đổi thân thể với bạn nam tri kỷ thì phải làm sao? Đang online cần rất gấp!

Tác giả: Vũ Điền Quân

Edit: Nguyên Nhi

Beta: Nguyên Nhi

| ≧◔◡◔≦ | | ≧◔◡◔≦ | | ≧◔◡◔≦ |

Chương 10:

Hàng xóm nghi ngờ trong im lặng: “…”

Liễu Liêm nhún vai: “Cậu vẫn là về nhà mình đi, tôi quả thật là gay chân chính, cùng ngủ với tôi cậu không sợ tôi ngủ tới nửa đêm không kiềm chế được sao?”

Hàng xóm: “… Anh đã là gay, tôi càng muốn ngủ chung với anh! Vạn nhất anh làm trò gì kỳ quái với cơ thể của tôi rồi sao?”

Liễu Liêm: “…” Continue reading

Hoán đổi [9]

Hoán đổi thân thể với bạn nam tri kỷ thì phải làm sao? Đang online cần rất gấp!

Tác giả: Vũ Điền Quân

Edit: Nguyên Nhi

Beta: Nguyên Nhi

| ≧◔◡◔≦ | | ≧◔◡◔≦ | | ≧◔◡◔≦ |

☆ Chương 9:

Liễu Liêm biết cho dù trên mạng có bao nhiêu gọi cậu là nam thần, nhưng trong thực tế, cậu chỉ là một người bình thường, cũng chỉ là một trạch nam không có gì đặc biệt. Gương mặt của cậu bình thường, dáng người bình thường, khí chất bình thường, đứng trong đám đông cũng không có gì nổi trội.

Cậu không có ngoại hình xuất chúng, tính cách không sáng sủa, thậm chí ngay đến cả bằng cấp cũng thua kém người bình thường, thời đại này nghiên cứu sinh ở đâu cũng có (nghiên cứu sinh: những người đã thi đỗ đầu vào, đang nghiên cứu một luận án khoa học, nếu như họ bảo vệ luận án thành công sẽ trở tiến sĩ), sinh viên nhiều như chó bên đường, cậu không chỉ không học đại học, thậm chí ngay cả cao trung (tương đương trung học phổ thông ở Việt Nam) cũng chưa đi học. Continue reading

Hoán đổi [8]

Hoán đổi thân thể với bạn nam tri kỷ thì phải làm sao? Đang online cần rất gấp!

Tác giả: Vũ Điền Quân

Edit: Nguyên Nhi

Beta: Nguyên Nhi

| ≧◔◡◔≦ | | ≧◔◡◔≦ | | ≧◔◡◔≦ |

☆ Chương 8:

Ngày thứ hai Liễu Liêm thức dậy không còn nghe tiếng ầm ầm ở sát vách bên cạnh nữa, điều này làm cậu thở phào nhẹ nhõm, dù sao có tạp âm thì làm gì cũng không dễ tập trung tinh thần.

Sau khi rời giường, cậu duỗi người, từ tủ đầu giường lấy ra một đồng xu, quyết định để đồng xu này định đoạt hôm nay cậu sẽ làm gì – mặt phải thì đi chơi game, một trái đi thu âm bài hát, còn nếu đứng thẳng thì miễn cưỡng đi viết tiểu thuyết vậy. Continue reading

Bệnh chữa rồi [Chương 16: Phát hiện]

Chương 16: Phát hiện

“Đùng, đùng, đùng!”

Tiếng nhạc sôi động, mạnh mẽ vang vọng cả bầu trời. Một dàn loa âm thanh nổi đặt chếch về phía trước hai bên trái phải mỗi bên một chiếc, âm thanh mở to hết mức để mọi người đều có thể nghe thấy.

Tráng hán mặc chiếc váy hoa nhí màu đỏ thẫm, hai cổ tay cột hai chiếc khăn tay màu xanh nõn chuối, dựa theo nhịp điệu âm nhạc nhảy Ương ca*, khàn giọng nói: “Mọi người cùng tập thể dục nào! Oh yeah! Một hai ba bốn! Hai hai ba bốn! Ba hai ba bốn….”

(Ương ca*: loại hình vũ đạo dân gian lưu hành chủ yếu ở vùng nông thôn miền bắc Trung Quốc, có vùng còn biểu diễn câu chuyện, dùng chiêng trống đệm nhạc, có vùng cũng biểu diễn câu chuyện nhưng giống như hình thức ca vũ kịch)

Mấy y tá, hộ sĩ thường chăm sóc tráng hán, dưới yêu cầu mạnh mẽ của hắn  cũng phải thay đồng phục giống hắn. Mấy người này chỉ muốn tự đào hố chôn mình luôn cho rồi, thế nhưng trước khi tự sát, so sánh việc nhận được cọc tiền lương dày cộp với việc bị mất mặt, sau hai giây do dự, dứt khoát xếp hàng cùng tập thể dục.

Đám người mặc quần áo rực rỡ sắc màu, ánh mắt hung ác, giống như phát rồ mà cùng nhau rống lên: “Ngủ sớm dậy sớm tập thể dục! Oh yeah! Một hai ba bốn! Hai hai ba bốn! Ba hai ba bốn!”

Mấy người bệnh đứng gần đó thấy thú vị, suy nghĩ giống nhau, rầm rầm chạy qua, vừa phấn khích gào lên vừa uốn éo đủ kiểu  : “Thật kích thích nha ha ha ha ha~”

Vị câm điếc suốt ngày làm tổ trong tiểu viện, gần đây bị cô y tá mới tới tra tấn đến nỗi sống không bằng chết. Lúc này hai mắt đỏ sậm lao tới, vẻ mặt “Bố mày phải phát tiết, đừng hòng đứa nào ngăn cản được tao”, nhanh chóng gia nhập đoàn đội.

Mấy người tùy tùng ngay cả kéo cũng kéo không nổi, kinh sợ mà nhìn đám người như quần ma loạn vũ, nhìn chủ nhân của mình không ngừng hô hoán “Cùng nhau đến, cùng nhau đến nào ~” vài giây, lệ rơi đầy mặt gật gật đầu.

Husky ở trong phòng tới mức phát ngộp, muốn chạy ra ngoài một vòng. Sau khi thấy cảnh tượng trước mặt, nháy mắt trong lòng kêu một tiếng “mẹ nó”, lại quay đầu chạy về.

Lăng Hi mặt vẫn không chút thay đổi ngồi trong tiểu đình, đờ đẫn nhìn bên ngoài.

Đăng Văn Hồng ngồi bên cạnh hắn, cách đó 5 mét là đám người đang bị động kinh. Hắn cười tủm tỉm: “Cậu chủ, không quay về ?”

Lăng Hi không đáp, ngồi im lặng.

Đây là ngày thứ hai sau khi rời khỏi bệnh viện Thần Ái. Sau một đêm nằm ngủ thấp thỏm, chẳng có kì tích nào xảy ra, hắn chỉ còn nước quay lại viện an dưỡng, tiếp tục đối mặt với đám bệnh thần kinh này.

Sau khi biết Lăng lão gia tử đưa thân thể của Lăng Hi từ bệnh viện về, Thẩm Huyền cũng lờ mờ đoán ra mục đích của bọn họ, vẫn tiếp tục chú ý, hôm nay liền đến thăm đứa bé. Lúc này anh đang đứng ở phía xa xa quan sát vẻ mặt của đứa bé, lập tức nhịn không được muốn cười.

Hiếm lắm mới thấy đứa bé chịu ra khỏi phòng, có lẽ trong lòng khó chịu lắm rồi.

Thẩm Huyền tiến lên vài bước kéo hắn, chậm rãi đi tới bãi đỗ xe.

Chờ tới khi xung quanh vắng người, Lăng Hi mới chịu mở miệng: “Đi đâu?”

“Dắt em đi chơi.”

“Không đi.” Lăng Hi kiên quyết từ chối, hắn thà xem đám người động kinh này nhảy múa cũng không muốn bị đối xử như một thằng nhóc ngây thơ.

Thẩm Huyền nhắc nhở: “Lần này không đi công viên trò chơi.”

Lăng Hi lười cùng anh nói lời thừa, giãy khỏi tay anh bỏ đi.

Thẩm Huyền hơi nhíu mi, không nhanh không chậm ném đòn sát thủ: “Chúng ta đi thăm anh trai em.”

Lăng Hi dừng lại. Từ sau khi bị dán mác “cuồng anh trai”, điều này đối với hắn có lực sát thương quá lớn bởi vì hắn phải giả bộ, không thể giả vờ không thèm quan tâm được.

Quên đi, phải nhịn.

Hắn quay đầu lại: “Thật không?”

Thẩm Huyền không đáp, mở của xe ý bảo hắn lên xe. Lăng Hi mặc dù có chút hoài nghi nhưng vẫn cho rằng Thẩm Huyền chắc sẽ không lừa trẻ con đâu, thế là thuận theo ngồi vào trong xe. Thẩm Huyền mỉm cười thắng lợi, lái xe rời khỏi viện an dưỡng.

Nửa tiếng sau, Lăng Hi bị kéo đến bờ hồ, ngồi trên chiếc ghế gập nho nhỏ, đầu đội mũ che nắng dành cho trẻ em, nhìn Thẩm Huyền vung cần câu cá ném mồi xuống hồ, sau đó nhét cần câu vào trong tay hắn, im lặng một chút rồi hỏi: “Không phải nói dẫn tôi đi thăm anh trai sao?”

“Ừ, bây giờ còn sớm, câu cá xong rồi đi cũng không muộn.”

Lăng Hi bình tĩnh hỏi tiếp: “Không phải nói dẫn tôi đi thăm anh trai sao?”

“Không lừa em, chắc chắn sẽ đi.” Thẩm Huyền kiên nhẫn nói “Cả ngày ở trong viện an dưỡng nhiều quá sẽ nhàm chán. Thỉnh thoảng câu cá thả lỏng một chút, bé trai bình thường đều thích, em thử xem.”

“Không phải nói dẫn tôi đi thăm anh trai sao?”

Thẩm Huyền: “…”

Lăng Hi xem chán vẻ mặt của anh, cuối cùng phun một câu: “Anh là người lớn mà đi lấy một cái lý do hay ho như vậy lừa trẻ con, thật vui vẻ nhỉ.” Sau đó im lặng ngồi câu cá.

Rõ ràng không phải trẻ con, cậu cũng thật vui vẻ… Thẩm Huyền liếc đứa bé một cái, không muốn so đo, lấy cần câu của mình, buộc mồi câu rồi ném xuống hồ, lẳng lặng ngồi.

Đây là  một hồ cá tư nhân nằm ở ngoại thành, xung quanh trống trải yên tĩnh, gió nhẹ thổi lay động mặt hồ, sóng gợn tầng tầng lớp lớp. Trong không khí còn ngửi thấy thoang thoảng mùi thơm của cỏ cây, rất thích hợp nhẹ nhàng thả lỏng.

Lăng Hi rũ mắt nhìn chằm chằm mặt nước, cảm thấy buồn bực trong lòng chậm rãi lắng xuống, thở ra một hơi.

Thẩm Huyền giống như cảm nhận được, nghiêng đầu ôn hòa nhìn hắn, cười cười. Anh đang định tùy tiện tìm đề tài nói chuyện, mắt liếc nhìn xung quanh, nhận ra cách đó không xa có một người đang tới gần, đánh tiếng chào hỏi.

Lăng Hi nghe rõ mồn một tiếng Thẩm Huyền hô “Anh cả”, biết người đang tới chắc chắn là Thẩm đại thiếu. Hắn cố gắng nhịn tò mò mà không quay đầu ra nhìn, tiếp tục giả vờ như mình là người trong suốt.

Không giống như anh họ của hắn, Thẩm gia đại thiếu là một người tài giỏi. Tuy rằng làm việc điều điệu thấp, không phô trương cũng ít lộ mặt nhưng năng lực thì cực đỉnh, là kẻ tồn tại một cách cực kì cường hãn, không ai dám lơ là.

Hai nhà Thẩm – Lăng vốn có quan hệ từ nhiều đời, Lăng Hi với tư cách là người thừa kế Lăng gia tất nhiên biết hắn, chỉ là không đến mức rất quen thân.

Thẩm Huyền bề ngoài giống ba, thiên về tuấn lãng cương nghị. Thẩm đại thiếu giống mẹ, bộ dạng nhã nhặn lịch sự, giơ tay nhấc chân đều vô cùng cao sang quý phái, miêu tả đơn giản thì là một quý công tử tao nhã.

Nói đến điểm này, Lăng Hi cùng với Thẩm đại thiếu cũng rất giống. Chỉ là lúc Lăng Hi không phát bệnh khiến người ta cảm thấy hắn ôn hòa nhiều hơn, không giống như Thẩm đại thiếu nhìn có vẻ “dễ vỡ”.

Thẩm đại thiếu liếc mắt nhìn đứa bé, tìm chỗ ngồi xuống: “Nghe nói em gần đây hay đến viện an dưỡng. Từ lúc nào mà lại  quan tâm đứa bé này như vậy?”

Thẩm Huyền nói: “Cách không xa, lại vừa vặn rảnh rỗi.”

Thẩm đại thiếu biết Thẩm Huyền không có nhàm chán như vậy, tự hỏi nửa giây, nói trúng tim đen: “Lại nói thêm, Lăng Hi hình như là kiểu người em thích.”

Thẩm Huyền: “…”

Lăng Hi: “…”

Thẩm Huyền không có cách giải thích đây là hoán đổi linh hồn. Anh vốn chỉ là để ý nhiều hơn, lúc đầu thấy đứa bé thật kì quái, sau lại cảm thấy chuyện này khá thú vị. Chẳng qua anh cả biết Lăng Hi ở chỗ của anh, mà Lăng Hi rất thương Lăng Bắc. Cho nên dựa vào góc độ bên ngoài quan sát, anh thật giống như thay Lăng Hi chăm sóc Lăng Bắc.

“Em và Lăng Hi vốn không phải quen thuộc gì.”

“Vừa mắt chính là bước đầu tiên xây dựng thiện cảm” Thẩm đại thiếu nói xong “Chỉ là bệnh của cậu ta mới là vấn đề, tốt nhất đổi sang thích người khác đi.”

Thẩm Huyền từ chối cho ý kiến, không muốn tiếp tục nói về đề tài này.

Thẩm đại thiếu cũng không nhiều lời, cùng Thẩm Huyền bàn bạc về công ty game. Thật ra hắn càng muốn kéo em trai quay về Thẩm thị, nhưng trước giờ Thẩm Huyền đều rất độc lập. Nhà bọn họ có quy định tôn trọng quyết định của mỗi thành viên, thế nên hắn chỉ còn nước bỏ qua. Hắn nghe Thẩm Huyền nhắc tới kế hoạch sắp tới của công ty, cũng muốn bắt đầu tuyên truyền quảng bá, gật đầu nói: “Tìm được người đại diện phát ngôn chưa?”

“Rồi, chỉ là chưa có tên tuổi.”

Thẩm đại thiếu biết thực lực của Thẩm Huyền, vốn là thuận miệng hỏi, nghe xong không nhịn được hỏi thêm: “Ai?”

“Đặng Văn Hồng.” Thẩm Huyền nói.

Người khác không biết đến thực lực của Đặng Văn Hồng nhưng anh biết linh hồn của hắn là ảnh đế, sớm muộn cũng sẽ nổi tiếng. Hơn nữa Đặng Văn Hồng rất đẹp trai, cùng chủ đề game rất phù hợp, bây giờ giá trị bản thân còn thấp, anh chắc chắn không lỗ.

Thẩm đại thiếu suy nghĩ một lát: “Hắn là ai vậy?”

Thẩm Huyền liền tóm tắt đơn giản tình huống của Đặng Văn Hồng, thấy anh cả nhìn mình sâu xa, có lẽ nghĩ rằng Đặng Văn Hồng là tùy hộ sĩ của Lăng Bắc, lại liên tưởng đến Lăng Hi, nhanh chóng đổi chủ đề.

Lăng Hi nghe bọn họ nói chuyện câu có câu không, không chớp mắt nhìn chằm chằm phía trước, thầm nghĩ ra ngoài một chuyến cũng không đến nỗi không thu hoạch được gì, ít nhất biết được Thẩm Huyền là gay.

Đợi đã, nguyên thân của hắn vẫn ở chỗ của Thẩm Huyền. Anh ta sẽ không phát rồ mà làm gì với mình chứ?

Lăng Hi cố gắng  không suy đoán nữa, nhìn thấy phao câu bỗng nhiên động, do dự một chút, nhịn xuống không thèm quan tâm. Thẩm Huyền vẫn chú ý đứa bé, vừa vặn giúp hắn nhấc cần câu lên.

Ào một tiếng.

Lăng Hi ngóng nhìn bọt nước, vui vẻ nheo mắt. Ừm, đây là con cá đầu tiên câu được trong ngày hôm nay.

Thẩm đại thiếu ở lại không lâu, nhanh chóng rời đi. Thẩm Huyền cùng đứa bé tiếp tục câu cá, tới gần giữa trưa thì đi thăm nguyên thân của Lăng Hi, ăn cơm xong rồi lại chở đứa bé quay về viện an dưỡng.

Lăng Hi như thường lệ ngủ trưa một lát, sau khi tỉnh dậy theo thói quen nhìn máy tính. Từ lúc không đổi lại được thân thể, hắn tiếp quản việc điều tra vụ tai nạn từ tay ông nội, đống tư liệu kia ắt hẳn nên được gửi đến rồi.

Hắn ngồi lẳng lặng hai giây, biết lúc nào cũng có thể có người tới, liền ngồi làm tổ ở chỗ cũ, để buổi tối tiếp tục xem xét. Husky nhàm chán rảnh rỗi, chạy lại nằm úp sấp bên cạnh hắn, một người một chó  lẳng lặng cùng ngồi nhìn bên ngoài.

Đặng Văn Hồng cùng Lăng đại thiếu bước vào phòng, đập vào mắt chính là cảnh tượng này cảm thấy thật là hài hòa đến kì diệu. Đặng Văn Hồng trong mắt đều là ý cười, vẫn tiếp tục đề tài câu chuyện: “Xung quanh đây có đoàn làm phim sao?”

“Ừ, có một vài cảnh phải quay bên ngoài.” Lăng đại thiếu nói.

Trước mắt hắn vẫn còn đang làm diễn viên phụ, hôm nay vừa quay xong, nghĩ đến cách viện an dưỡng không xa, qua thăm một chút. Hắn phát hiện Đặng Văn Hồng biết rất nhiều thứ, hơn nữa nhân phẩm cũng rất tốt cho nên cố ý kết thân

Trong phòng một con Husky, một đứa bé tự kỉ, cũng không có cách phản ứng bọn họ. Hai người tìm chỗ ngồi xuống, bắt đầu nói chuyện. Lúc này điện thoại bỗng nhiên reo chuông, Lăng đại thiếu liếc nhìn màn hình, bĩu môi: “Khẳng định không có chuyện gì tốt.”

Hắn cầm điện thoại ném qua một góc, tiếp tục nói chuyện với Đặng Văn Hồng. Đối phương cũng rất kiên trì, liên tục gọi không ngừng. Lăng đại thiếu thấy phiền không chịu được, chuông reo tới lần thứ tư mới bắt máy: “Alo, Vương ca, vừa nãy không nghe thấy… không đi xa đâu. Cái gì? Tổ kịch cần chó? Trong thời gian ngắn như vậy tôi đi đâu tìm chó cho anh được…”

Hắn nói xong dừng một chút, bỗng nhiên nhìn Husky.

Husky: “…”

Đặng Văn Hồng: “…”

Lăng Hi: “…”

“Ừm, có rồi, được…” Lăng đại thiếu còn chưa nói xong đã bị ngắt máy, nhìn chằm chằm điện thoại, bỏ xuống chạy qua tìm Husky, kết quả không thấy, đành phải đứng dậy.

Husky lùi đến góc tường, cố gắng cuộn tròn người lại, làm bộ như mình không tồn tại. Đương nhiên Lăng đại thiếu làm sao có thể bỏ qua cho nó, thấy nó đang cảnh giác nhìn mình, cười ngoắc ngoắc tay: “Lại đây ~”

Husky thấy hắn càng lúc càng tới gần, vội vàng nhảy lên giường, chạy thẳng đến cửa phòng, móng vuốt bám vào tay cầm cửa.

Lăng đại thiếu dùng sức đè nó lại, ngạc nhiên: “Con Husky này còn biết mở cửa nha” Hắn ôm chặt “Tôi mượn dùng, chốc lát xong việc đem nó trả lại cho cậu.”

“Gâu gâu gâu ú uuuuu______!” Husky tức giận giãy dụa, móng vuốt cố bám lấy khung cửa. Bố đây đường đường là ông chủ công ty giải trí, làm sao có thể đi đóng phim?! Đóng em gái ngươi á!

Lăng đại thiếu ôm chặt nó, nhanh chóng tha ra ngoài.

Lăng Hi: “…”

Đặng Văn Hồng: “…”

Đặng Văn Hồng sợ bạn tốt chịu thiệt, vội vàng chạy theo, muốn cùng đi tới tổ kịch. Lăng đại thiếu không có ý kiến, đang định đi ra bãi đỗ xe, lại nghe di động reo. Hắn tiếp máy: “Alo, Vương ca, sao thế? Còn cần một đứa bé? Thời gian ngắn như vậy ta đi đâu tìm a…”

Hắn nói xong ngẩng đầu, nhìn về phía tiểu viện của em trai.

 

 

Bệnh chữa rồi [chương 15: Quyết định]

Chương 15: Quyết định

Đêm yên tĩnh, viện an dưỡng dần dần cởi ra lớp áo náo nhiệt ban ngày, ánh trăng chiếu xuống đình viện kiểu Trung, khiến nó đẹp đến nỗi gần như mộng ảo.

Đặng Văn Hồng lười biếng ngồi trên tấm thảm, dựa lưng vào mép tường, khóe mắt vừa mang ý cười, nhưng ẩn bên trong như mơ hồ có chút đau khổ, làm nó đỏ lên, áo sơ mi gỡ hai nút trên, xương quai xanh như ẩn hiện. Nhìn như vậy, thấp thoáng lộ ra một chút vị yêu nghiệt.

Hắn vừa mới đi tìm chai thuốc khử trùng, tự tay xử lý miệng vết thương, chuẩn bị để sáng mai đi tiêm ngừa

Husky chạy vọt vào nhà tắm, hai chân trước đặt trên bệ rửa mặt, nhoài cổ ra súc  miệng__________ “Người anh em, cậu có phải tới tháng không vậy, cần vài miếng tã  sao.”, “Mấy con chó trong viện an dưỡng vừa nhìn thấy cậu liền quấn lấy xung quanh, biết không chừng có một ngày nào đó cậu lại sinh được một con chó con đấy nhỉ?”, Husky vừa nghe tên khốn kiếp đó nói xong, liền nhịn không được  nhào ra cắn cho hắn một cái.

Nghĩ lại bộ dạng tên kia bị đau, thật sảng khoái mà!

Nó lung lung cọ vài cái vào khăn mặt,  hất hàm lên, vênh vênh váo váo bước ra.

Đặng Văn Hồng vừa nhìn thấy nó liền muốn cười, liếc qua thấy nó đang nhe răng ra, đành phải nhịn một chút, tủm tỉm: “Bản năng thật là thần kì, tôi biết cậu đang vui vẻ, thế cậu có biết cậu đang vẫy đuôi không vậy?

Husky: “…….”

Đặng Văn Hồng né qua một bên, cười nói: “Vừa lòng chưa, ít nhất thân thể của cậu vẫn còn, còn tôi ngay cả lễ tang của bản thân cũng không thể tham dự đây.”

Husky theo bản năng nhớ lại tâm trạng lúc bạn tốt qua đời, đảo lại liếc hắn một cái, không thèm so đo với hắn. Dù sao người này lúc nào chẳng độc miệng như vậy, nó sớm quen rồi.

Lăng Hi thấy bọn họ cuối cùng cũng yên lại, nhìn nhìn một người một chó.

Đặng Văn Hồng khác với bọn họ ở chỗ là lúc hắn bị tai nạn giao thông, thân thể đã cán nát , sớm bị hỏa táng. Thế nên khỏi lo lắng vấn đề làm sao biến trở về. Cũng không biết sau này, linh hồn có bị biến mất hay không. Lăng Hi hỏi: “Vậy thân thể này của anh thì sao ?”

“Tự sát.” Đặng Văn Hồng nói xong giơ giơ cổ tay, trên cổ tay trắng nõn lộ rõ một vết sẹo dữ tợn

Lăng Hi nhíu mày: “Chết rồi ?”

“Có khả năng”

Lăng Hi nghĩ lại một chút: “Là đắc tội với kẻ khác ?”

“Ừ,” Đặng Văn Hồng cười tủm tỉm, “Biết Lục Trầm chứ gì? Thân thể này là đắc tội với hắn, cụ thể như thế nào tôi không rõ lắm, nghĩ tới nghĩ lui chắc là do chút chuyện gì đó. Lục Trầm không nói ra, mà thân thế hắn thế kia, không thiếu người giúp hắn chỉnh tôi, hơn nữa tôi còn là người của công ty bọn họ.”

Lăng Hi hiểu được.

Ba công ty giải trí lớn nhất hiện nay bao gồm Tinh Vũ, Thối Quang và Hoàn Diệu. trong đó ông chủ của Tinh Vũ hiện nay biến thành Husky, tương lai u ám, mà ông chủ của Hoàn Diệu là Lục Trầm, nghe danh cũng rất biết làm ăn. “Chút đồ vật này nọ” mà Đặng Văn Hồng nói không phải quy tắc ngầm thì cũng là người bên cạnh Lục Trầm không vừa mắt hắn, cố ý hãm hại, làm một ít việc khiến Đặng Văn Hồng chọc giận Lục Trầm.

Husky biết bạn mình chịu oan ức, lập tức nổi giận, lấy móng vuốt vỗ vỗ lên người hắn tỏ vẻ an ủi, thầm nghĩ sau khi trở lại thân xác nhất định phải kéo hắn đầu quân về phía công ty mình, để cho tên Lục Trầm không biết tốt xấu kia hối hận chết đi!

Đặng Văn Hồng xoa xoa đầu nó, ngay sau đó bị mò hụt, liền quay đầu nhìn đứa bé: “Tình hình phía cậu thế nào?”

Lăng Hi mỉm cười: “Rất tốt.”

Đặng Văn Hồng ừ một tiếng, tuy hắn không rõ lắm thân thế của đứa trẻ này, cũng biết nhất định không đơn giản, không hỏi nhiều, liếc nhìn thời gian, phát hiện có hơi trễ. Sợ bị nghi ngờ, vì thế hắn chậm rì rì đứng dậy, trước khi về còn đè Husky ra xoa xoa thật mạnh bộ lông của nó, thế mới vừa lòng đi.

Husky chạy như điên qua đòi cắn Đặng Văn Hồng, thiếu chút nữa không dừng lại kịp mà tông vào cửa, phẫn hận cào tường. Sau đó mới quay lại bên cạnh nhìn Lăng Hi

Lăng Hi cười ôn hòa: “Ngủ ngon.”

Husky: “…..”

Chết tiệt, khêu ra cũng đã khêu rồi, thế mà cậu còn không có một chút muốn nói cho bằng hết chuyện này sao sao? Dù sao tôi cũng sẽ không cho cậu nói ra! (chỉ chuyện Lăng Hi biết được thân thế của Husky và Đặng Văn Hồng)

Lăng Hi có thể đoán được đại khái ý nghĩ của nó, mỉm cười nhắc nhở: “Là anh không đoán ra được, trách tôi cái gì.”

Husky: “………..”

Thằng nhóc này càng ngày càng không dễ thương chút nào hết!

Lăng Hi không thèm nhìn bộ dáng khó chịu bứt rứt của nó, thò tay tắt đèn, nặng nề ngủ.

Viện an dưỡng vẫn như ngày thường, Lăng Hi như thường lệ ngồi trước của sổ sát đất, nhìn ra ngoài, nghe y tá không ngừng lảm nhảm bên cạnh tai, kiên nhẫn đợi một lát, nhanh chóng nhận ra viện trưởng đang bước vào, liền vừa lòng.

Nếu có điều kiện hắn sẽ không bao giờ để bản thân chịu thiệt thòi, thế nên tối qua nói cho ông nội tình hình trước mắt của hắn, để ông nội chuyển y tá đi, mà hắn ít nhiều nói một chút  hoàn cảnh của y tá, cũng không muốn cô ta bị đuổi việc.

Lăng lão gia tử đương nhiên không ý kiến, sáng nay gọi điện luôn cho viện trưởng, nói “nhân tài của mấy người rất có năng lực, tin chắc rằng có vị trí càng thích hợp”, tính cách cháu trai nhà ông lầm lì, thích yên tĩnh.

Viện trưởng là người thông minh, nhanh chóng nói không có gì không có gì, sau khi cúp máy liền chạy qua đây.

Y tá mặt mày vẫn vui vẻ hớn hở như vậy, đúng dậy chào hỏi: “Viện trưởng ~”

Viên trưởng mỉm cười hỏi: “Tình huống bệnh nhân thế nào?

“Tốt lắm ạ ~ đặc biệt nghe lời ~”

Viện trưởng không chút keo kiệt khen ngợi hai câu, nghiêm trang nói quyết định bước vào đoạn trị liệu thứ hai,  không cần cả ngày bên người hắn nói chuyện.

Hắn dẫn y tá ra một chỗ khác trong tiểu viện, chỉ vào người đang nằm trên ghế phơi nắng: “Xét thấy biểu hiện xuất sắc của cô, bây giờ tổ chức quyết định giao cho cô một nhiệm vụ khác vinh quang hon chính là sau này cùng người này nói chuyện phiếm, ra sức khiến hắn  có thể mở miệng nói chuyện.”

Bác sĩ và y tá xung quanh thiếu chút nữa thì nhảy qua chen vào, thầm nghĩ viện trưởng càng ngày càng không có giới hạn mà, ông chủ nhà chúng tôi là câm điếc đấy, là thật sự câm điếc có có hiểu không? Có thể mở miệng nói chuyện mới lạ đấy!

Y tá không biết gì, khờ dại hỏi : “Vậy đứa bé kia làm sao bây giờ?”

“Hắn có người khác chăm sóc, cô có thể tùy ý đi thăm hắn,” viên trưởng rất sâu xa nói, “Nhưng không được làm chậm trễ công tác, phải cố gắng cho tốt, tổ chức tin tưởng cô.”

Y tá nắm chặt tay, ngẩng cao đầu tràn đầy ý chí chiến đấu: “Tôi nhất định sẽ không phụ lòng tin của tổ chức!”

Viện trưởng rất sâu xa mà liếc nhân viên đi theo đang đứng xung quanh, thấy bọn họ đang bận nhìn trời đất, phỏng đoán bọn họ nhất định sẽ vì mình mà che giấu, vừa lòng rời đi, ngẩng đầu nhìn vào sân viện của đứa bé, chìm vào suy nghĩ.

Kể từ lần trước mất tích, hắn liền cảm thấy đứa bé này có vấn đề. Tối hôm qua nó chỉ ra ngoài một chuyến mà có thể khiến cho Lăng lão gia tử gọi điện cho hắn, khiến cho sự nghi ngờ của hắn về đứa bé này càng trở lên mãnh liệt.

Lẽ nào đứa bé này vốn không bị tự kỉ?

Hắn nheo nheo mắt, hai giây sau nghĩ đến chỉ cần có tiền thù lao là đủ rồi. Thế là hắn lại chậm rãi quay về quay về phòng làm việc.

Thẩm Huyền tới lúc giữa trưa, nhận ra không có y tá thường coi chừng đứa bé nữa, thay vào đó là Đặng Văn Hồng. Thấy hắn đang cầm một cuốn truyện tranh kể chuyện cho đứa bé, nghĩ đơn giản liền biết chỉ là giả vờ, có lẽ đang nói chuyện khác.

Đặng Văn Hồng cười chào hỏi, đem chỗ của mình nhường cho anh.

Thẩm Huyền gật gật đầu coi như chào hỏi hắn, thấy hắn bước ra khỏi phòng còn tốt bụng mà đóng cửa giùm. Husky không biết ở chỗ nào chui ra, chạy tới ngồi bên cạnh hai người, mắt sáng như nhà cháy. Làm anh không khỏi ma xui quỷ khiến liên tưởng đến con chó này cũng là từ Bệnh viện Thần Ái chạy tới, có khi nào lại là một kẻ xuyên vào không ?

Còn quỷ dị như vậy được à?

Anh thấy khó mà tin được, thuận miệng nói: “Hồi trước mua mấy hộp đồ ăn cho chó vẫn chưa mở, lần sau anh cầm cho nhóc nhé!”

Lăng Hi liếc Husky một cái: “Không cần đâu, nó hình như không thích ăn cái kia đâu.”

Thẩm Huyền càng cảm thấy suy đoán của mình rất có khả năng, ừ một tiếng, cầm cuốn truyện tranh lên, thừa biết còn cố tình hỏi: “Nhóc thích xem cái này à?”

“Không.”

“Vậy em thích cái gì?”

Lăng Hi nghĩ một chút: “Không đặc biệt thích cái gì.”

“Trừ anh trai em sao?”

Lăng Hi không thèm liếc một cái, trả lời không chút áp lực: “Ừ.”

Thẩm Huyền nhịn cười, ra vẻ đạo mạo khuyên bảo vài câu đại loại “tốt nhất nên thay đổi một chút,…”. Nhìn thời tiết bên ngoài, lôi kéo hắn đi thả diều. Sau đó, trên đường đi ngang qua công viên trò chơi, còn dẫn hắn vào đi dạo  xung quanh, thấy Lăng Hi mặt không đổi cầm bóng bay mình mua cho hắn, im lặng ngồi trên vòng quay ngựa gỗ, nhếch miệng cúi đầu bật cười thành tiếng.

Anh biết Lăng Hi vốn không có bạn bè, tuổi thơ có chút thê thảm, cũng không có nghĩa là hắn muốn thử chơi mấy trò của con nít. Trái lại, người này thông minh, giỏi nhẫn nại, rất có năng lực, nhất định sẽ phản đối mấy hoạt động ngây thơ, ngốc nghếch này. Chẳng qua anh vừa mới nói muốn kết bạn với nhóc con này, cúng không thể cái gì cũng không làm, như vậy càng khiến người khác nghi ngờ.

Anh thấy vòng xoay dừng lại, cầm đồ uống vừa mới mua đưa qua cho đứa bé: “Vui không?”

Lăng Hi nắm bóng bay chạy lướt qua, không thèm để ý anh. Thẩm Huyền cũng không giận, lôi kéo hắn tới chỗ khác. Lăng Hi liếc xung quanh, nhìn thấy cách không xa một đám trẻ con đang chơi lăn lộn trong một căn phòng được làm bằng lưới rào xung quanh, lập tức đứng lại:” Thẩm Huyền.”

“Hả?”

“Tôi mệt rồi, muốn về.”

Thẩm Huyền cũng phát hiện chỗ đó, đoán nếu để đứa bé vào đó nó chắc chắn sẽ trở mặt, cười đồng ý, chở hắn về viện an dưỡng.

Khi đó đã chạng vạng tối rồi, phía chân trời ánh sáng nhạt dần,  một lớp áo màu cam vàng bao trùm lên cả viện an dưỡng. Lúc hai người tới phòng, một vị khách không mời mà tới đã ngồi từ sớm – Lăng đại thiếu. Đặng Văn Hồng đang ngồi bên cạnh, có vè đang nói chuyện rất rôm rả.

Lăng Hi chỉ liếc nhanh một cái rồi cúi đầu, ngoan ngoãn để Thẩm Huyền dắt tay vào,  mặt khác vẫn nghĩ đến hắn là đứa bé bị tự kỉ (ngoại trừ người biết chuyện ra thì những người khác vẫn nghĩ hắn là một đứa bé tự kỉ) tất nhiên cũng phải giả vờ cho ra dáng.

Nhưng nếu như anh họ cũng đã đến rồi, oán khí của hắn với Thẩm Huyền cả ngày hôm nay cuối cùng cũng lắng lại một ít.

Bởi vì hắn cũng không biết bản thân đến khi nào có thể quay về thân xác cũ. Biết lần này Thẩm Huyền về nước là để phát triển điện ảnh và truyền hình, cảm thấy đây là một cơ hội tốt, thế nên lúc Thẩm Huyền đưa mình về về Lăng gia thuận miệng hỏi thăm hắn đang làm gì, tiện thể  giới thiệu Đăng Văn Hồng  rất có khả năng diễn xuất. Lại nghe người này nhắc tới anh họ mình đang có ý định quay phim, chỉ không nghĩ tới là nhanh như vậy đã đến rồi.

Nếu như hắn đoán đúng, anh họ tới để tìm Đặng Văn Hồng.

Lăng đại thiếu đương nhiên rất vừa lòng Đặng Văn Hồng, đáy mắt đều là ý cười, nhìn về phía Thẩm Huyền: “Tôi cùng tiểu Hồng chuẩn bị đi ăn cơm, cùng chúng tôi uống một ly chứ?”

Thẩm Huyền ừ một tiếng, cùng bọn họ đi.

Thời gian sau đó Thẩm Huyền bề bộn nhiều việc, thế nên thi thoảng có thời gian rảnh rỗi mới đến xem đứa bé.

Lăng Hi càng vui vẻ vì được thanh tĩnh, vẫn như trước ngồi ngẩn ra, kiên nhẫn chờ đợi ý của ông nội, thầm nghĩ ông nội sẽ nhanh chóng quyết định, hắn hẳn là chẳng cần chờ đợi lâu đâu.

Quả nhiên chính xác, nửa tháng sau phía ông nội gọi điện đến thông báo, ngay sau đó liền chuẩn bị sẵn sàng.

Trong đêm khuya.

Tại bệnh viện Thần Ái, Lăng lão gia tử đứng trước của phòng bệnh nhìn cháu trai: “Ông trông bên ngoài cho cháu.”

Lăng Hi gật gật đầu, liếc mắt nhìn nguyên thân quen thuộc của mình trên bàn, nằm xuống bên cạnh, trịnh trọng nhắm mắt lại.

 

 

 

 

Tôi thấy được những văn tự kỳ quái |41|

Tác giả: Lộ Nhân Tân

Editor: Hàn Phong

Beta: Hoa Nhi

______________

Lúc Du Dịch đẩy cửa vào, năm người trong bao sương đang cười nói. Bầu không khí không dễ gì mới thoải mái lại.

Quý Trạch An vừa nghe thấy tiếng mở cửa lập tức quay đầu nhìn sang. Bọn họ không còn ai khác nên khả năng Du Dịch tới là khá cao. Thấy anh đứng nhìn mình, cậu cười với anh rồi đứng lên, đi đến đón anh. Quý Trạch An kéo anh đến ngồi xuống ghế bên cạnh.

“Anh ấy tên là Du Dịch, là người quan trọng nhất của tớ.” Quý Trạch An giới thiệu với bạn như thế. Cậu không thích xưng hô là người yêu hay bạn trai. Trong trường hợp của cậu thì Du Dịch vừa là người yêu vừa là người thân. Bọn họ mới còn đang tìm hiểu nhưng sẽ không buông tay người còn lại một cách dễ dàng.

Continue reading

Bệnh chữa rồi [Chương 14: Làm rõ]

Chương 14: Làm rõ

Lăng Hi lao vào nhà tắm ói ra một lần, rửa mặt bằng nước lạnh, chậm chạp lấy khăn lau khô, vừa lau vừa nghĩ lại chuyện vừa rồi, mơ hồ cảm thấy Thẩm Huyền cố ý làm vậy, nếu không tại vừa mới nhắc mình có thể lên lầu, khi mình vừa lên tới nơi đúng lúc nhìn thấy hộ công đang….

 

Trong nháy mắt vẻ mặt của hắn trở lên hung ác, cố gắng nhịn cảm giác buồn nôn, thầm nghĩ hộ công vừa mới cởi quần áo của hắn, hắn vừa tới gần đã bị mấy tên vệ sĩ đứng trông bên cạnh giữ lại, thật khó không làm người khác nghi ngờ.

 

Thẩm Huyền đoán được thân phận của hắn?

Continue reading