Chuyện thường ngày tranh nhau làm công của Hướng Nam và Hướng Bắc |10|

Warning: có H =)))))), thực sự là H đó nha!

Lần đầu tiên làm là Phương Nam đè Phương Bắc hoàn toàn do may mắn.

Hai người lúc ấy đánh nhau tới mức muốn một mất một còn với người kia, Phương Nam cố gắng đè lên Phương Bắc, ghìm hai cổ tay đối phương, nhìn xuống Phương Bắc đang thở hồng hộc, khuôn mặt tức giận nhìn lại y.

Lúc ấy Phương Bắc đã mềm lòng rồi, nhân lúc Phương Nam cưỡng chế công thành đoạt đất liền nằm im chịu đựng, không phản kháng, không hợp tác, cũng không kháng cự kịch liệt như vừa rồi.

Phương Nam nhìn Phương Bắc nằm dưới thân mình.

Thân thể Phương Bắc tựa như một bức tranh tuyệt diệu từ từ mở ra trước mắt y.

À, phải là bức tranh núi sông bao la hùng vĩ mới đúng.

Vì lúc nãy đánh nhau nên kính mắt của Phương Nam không biết đã bay đi đâu, y nheo mắt lại, đánh giá bức tranh đang bày ra trước mắt y.

Nhìn vẻ mặt Phương Bắc có phần thấy chết không sờn, dưới ánh đèn, đôi mắt đang nhắm lại, ngực phập phồng thở gấp, ánh sáng phác thảo theo đường nét cơ thịt rắn rỏi có lực, cùng với đường cong cơ thể hoàn mỹ của anh.

Phương Nam có cảm giác chưa ăn mà đã no rồi.

Y cúi đầu hôn Phương Bắc, hôn tới trường hà lạc nhật, hôn tới đại mạc cô yên, hôn tới mênh mang thảo nguyên, hôn tới nơi thâm cung đại điện, hôn anh tới từng phiến lá cây, từng bông tuyết, từng hòn đất, từng núi cao khe sâu bình nguyên, không một nơi nào là không chăm sóc đến tận cùng.

Y liếm cực kì cẩn thận như thể đang nhấm nháp một món ăn mỹ vị nào đó, có lẽ chính bản thân y cũng không ý thức được, từ trước tới giờ y chưa bao giờ làm chuẩn bị dài như vậy.

Thân thể Phương Bắc bị y liếm đến đỏ ửng lên, cả người run nhẹ, anh cắn chặt môi không nói gì. Trong lòng Phương Bắc bỗng xuất hiện một loại khát vọng xa lạ mà mạnh mẽ, nhưng loại khát vọng này lại làm anh thấy sợ.

Cuối cùng khi Phương Nam đưa tay cầm lấy bảo tháp gồ ghề của anh, anh không nhịn được mà rên lên một tiếng.

Hết chương 10.

H hay không? \(≧▽≦)/ H cực kỳ hoa mỹ nhóe, dành cho mấy bạn có sóng điện não cao siêu mới thấm nhuần =)))), còn tui là tui không thấm được H này o(〒﹏〒)o.

Advertisements

Chuyện thường ngày tranh nhau làm công của Hướng Nam và Hướng Bắc |9|

Ban đầu, hai người vì vấn đề tư thế nên thường xuyên đánh nhau, tiếc là trị số vũ lực ngang nhau nên số lần làm công cơ bản cũng ngang nhau, sau đó một khoảng thời gian đến đánh nhau cũng lười, đến cãi nhau cũng trở thành một kiểu tình thú.

Tuy vậy lúc mới đầu, Phương Nam và Phương Bắc vẫn có điểm khác biệt rất lớn.

Ví dụ như buổi tối Phương Bắc bị đè thì hôm sau vẫn cười đùa cợt nhả, căn bản không hề để tâm chuyện mình bị đè.

Nhưng Phương Nam thì không như vậy, mặc kệ là Phương Bắc thi thoảng thô bạo làm y đau, hay anh phát huy hết mười phần kỹ thuật của mình làm y cực sướng, y đều không vui, mặt nặng mày nhẹ, trong lòng khó chịu. Dường như trong lòng luôn luôn có một vướng mắc, không hiểu sao mình vẫn luôn nằm trên, đùng một cái lại chuyển sang nằm dưới, còn nghĩ hay do mình nhường nhịn tên kia quá quá, làm Phương Bắc được voi đòi tiên.

Lần tới lúc đánh nhau với Phương Bắc để quyết định vị trí y còn mang một bụng tức, xuống tay càng thô bạo hơn.

Quả nhiên phải được thoải mái mới là tốt nhất.

Hôm đó là một ngày rất chi bình thường như bao ngày, vì tăng ca nên lúc Phương Nam xong việc thì đã khuya, lúc đi ra thấy trời tối đen.

Phương Nam nhìn thấy phía xa có một bóng người đứng ở ven đường, bộ dáng lười biếng, hơi thở tỏa ra khói trắng như có như không.

Đi lại gần mới thấy người đó đang hút thuốc, thấy y lại đây liền vội vàng dập tắt điếu thuốc sắp tàn bỏ vào thùng rác, cười hì hì chạy tới phía y.

“Lạnh không?” Phương Bắc nói xong kéo tay Phương Nam bọc vào trong hai tay anh, dùng chút lực chà xát, còn đưa đến bên miệng mình, cúi đầu nhẹ nhàng hà hơi.
Sắc mặt Phương Nam không tốt lắm, có thể do tăng ca nên tâm tình y không tốt, y không nói gì chỉ gật gật đầu.

Bởi vì trời rất lạnh nên xung quanh không có người, y dựa sát vào Phương Bắc để anh ủ ấm bàn tay lạnh như băng của y trong áo bành tô của mình, hai người chậm rãi đi về nhà.

Lúc bỏ tay vào áo anh có cảm giác tay đụng phải vật gì đó ấm áp, còn hơi dính chút dầu, Phương Nam không vui rút tay ra hỏi Phương Bắc: “Trong túi đó đựng gì vậy?”

“À” Phương Bắc được nhắc mới giật mình nhớ ra, “Anh quên mất.”

“Đi ngang qua thấy nhiều người xếp hàng mua liền vào mua cho em.” Phương Bắc nhẹ nhàng rút bánh nướng ra dâng như hiến vậy quý, “Chắc là em còn chưa kịp ăn cơm phải không? Anh nhớ lúc trước em nói thích ăn thứ này, mà nhìn như cửa hàng này mới mở, cũng không biết ăn có ngon không.”

Thật ra Phương Nam cũng không muốn ăn lắm, nhưng thấy Phương Bắc dùng ánh mắt trông mong nhìn mình lại không nỡ từ chối, miễn cưỡng cúi đầu cắn một miếng, bánh nướng lúc đầu hẳn là thật giòn, vỏ ngoài rất xốp, chắc là hương vị cực ngon, chỉ tiếc là trời đang lạnh mà lại để bánh bên ngoài lâu như vậy làm mất đi hương vị ban đầu của nó. Y cắn một miếng mới nhớ tới hỏi Phương Bắc: “Anh không ăn à?”

Phương Bắc khó có dịp ngại ngùng: “Ha ha” cười gượng hai tiếng, lơ đãng nói: “Anh đi một lúc mới nhớ ra quên mang theo tiền, trên người chỉ có năm đồng… Sợ em đang đợi anh nên không quay về lấy.

Buổi sáng anh có nói muốn tới đón Phương Nam.

Phương Nam như nhớ ra cái gì, lại hỏi: “Vậy xe của anh…”

Sau đó y mới nhớ tới hôm nay Phương Bắc đón y mà không biết tại sao lại không lái xe theo.

Phương Bắc cười cười, nhìn y một cái, không nói gì.

Quên mang ví, chìa khóa xe đặt cạnh ví đương nhiên cũng quên mang theo.

“Thật ngốc.” Phương Nam thầm mắng một câu, không nói nữa, cúi đầu nghiêm túc ăn.

Một lần nữa Phương Bắc kéo tay anh nhét vào trong áo.

Lúc này Phương Nam mới phát giác tay đối phương cũng lạnh giống y.

Thật là ngốc quá đi.

Giữa mùa đông, chỉ vì một lời hứa hẹn mà liều lĩnh cố gắng thực hiện. Không mang theo tiền cũng phải vét sạch tiền trên ngưởi ra mua đồ ăn người yêu thích, đặt trong túi áo giữ ấm mà không quan tâm túi nhựa mỏng dầu có thể chảy ra ngoài. Không lái xe tới cũng phải đứng ở nơi dễ thấy, sợ y đi tới sẽ không nhìn thấy mình.

Trong lòng dâng lên cảm giác chua xót, mũi vốn bị lạnh cứng cũng thấy cay cay, Phương Nam phát hiện mình vậy mà có phần cảm động, thậm chí còn muốn khóc, nhưng khả năng kiềm chế của y rất tốt. Phương Bắc không phát hiện ra chuyện gì, vẫn nắm tay kia của y, tâm tình vui vẻ đi phía trước.

Phương Nam nhớ tới Phương Bắc hay đùa giỡn gọi y là “Bà xã”, nhớ biểu cảm Phương Bắc lúc hắn nói phải sủng y cả đời, khi ấy y còn hoài nghi, nghĩ đó chỉ là lời hứa suông, nói thì dễ làm mới khó, giờ nghĩ lại mới thấy tất cả đều đã là sự thật. Chỉ là cho tới bây giờ y chưa bao giờ cho là thật, còn một mực ghét bỏ với oán giận anh nhiều chuyện.
Tối đó về nhà Phương Nam nằm dưới.

Hơn nữa hôm sau còn không hề tỏ ra không vui.

Hết chương 9.

Chuyện thường ngày tranh nhau làm công của Hướng Nam và Hướng Bắc |8|

Beta: Hàn Phong

Món ăn đặc biệt trong nam chính là thịt lợn hấp bột gạo.

Thịt lợn hấp bột gạo, chủ yếu là lớp bột trên cùng kia, gạo với gạo nếp cộng thêm tiêu, gói gia vị Thập Tam Hương, bỏ đậu phộng và óc chó vào chung rồi giã ra thành bột, thịt ba chỉ mỡ nạc đan xen cắt thành lát, bỏ vào vài lát gừng, tỏi, muối, rượu dùng để nấu ăn, xì dầu, dầu hào, dầu mè, quậy đều lên, để ướp một lúc, sau đó đổ bột gạo vài thịt, trộn đều lên, cắt khoai lang thành từng cục bỏ lên trên cùng hấp cách thủy.

Thức ăn vào miệng mềm dẻo, thịt ba chỉ mỏng hơi béo mà không ngán, nhờ có lớp bột bao bên ngoài vị càng thêm ngon, khoai lang được hấp đã hơi mềm ra, dùng đũa gắp lên sẽ tỏa ra hương vị ngọt ngào, tưởng chừng như làm cho món ăn cũng lây dính vị ngọt của nó.

Chỉ một chén thịt lợn hấp bột gạo cũng đủ cho một người ăn ba chén cơm cùng nó, có thể nói là quá hoàn hảo. Tuy nhiên quá trình chuẩn bị lại ngược với hình ảnh đơn giản của món ăn, có hơi rườm rà với phức tạp.

Món đầu tiên Phương Nam học chính là món này.

Sở dĩ học món này là vì nghĩ đến mỗ nào đó không ăn được cay, cho nên nghĩ trong đầu một vòng xem “món nào quê mình không cay mà ngon”, sau đó quyết định chọn món này.

Lần đầu tiên Phương Bắc ăn món này có cảm giác mới lạ, nhưng ăn miếng đầu tiên vào nước mắt cũng suýt rơi: “Bảo bối, em thật tốt, nấu ăn cũng ngon như thế.”

Rồi không khách sáo mà quét sạch bàn ăn, ăn xong còn thề son sắt: “Em nấu món thịt lợn hấp bột gạo cho anh, anh sẽ học làm món thịt rán cho em ăn~”

Rất lâu sau đó, Phương Bắc cũng quên mất câu này của mình luôn.

Vì có rất nhiều nguyên nhân, có thể do lười, có thể do trời sinh anh không có năng khiếu nấu ăn – đến cả hấp trứng cũng mém làm nổ cả lò vi sóng, cũng có thể do Phương Nam nấu ăn càng ngày càng ngon, túm quần lại, anh vẫn không hạ quyết tâm học nấu ăn được.

Chỉ có điều nhắc tới thịt lợn hấp bột gạo, ngược lại anh với Phương Nam yêu nhau càng lâu thì càng ít đánh nhau hơn, ít chọc Phương Nam tức giận cũng là có lý do riêng.

Mỗi lần cãi nhau trước tiên phải nghĩ xem hôm nay có muốn ăn thịt lợn hấp bột gạo hay không.

Dù sao chọc giận Phương Nam rồi anh sẽ mất cơ hội ăn món sở trường của y nha.

Hết chương 8.

 

Thịt lợn hấp bột gạo

77-160HQ51246

Thịt rán

ebe11

Gói gia vị Thập Tam Hương

CgQCtVIQYGWAXMftAAF6uE2c4iA83000

Chuyện thường ngày tranh nhau làm công của Hướng Nam và Hướng Bắc |7|

Beta: Hàn Phong

Hồi Phương Nam còn trẻ, y đến quê hương của Phương Bắc học đại học, sau khi ra trường thì ở lại ra sức làm ăn đến bây giờ, bằng không hai người cũng sẽ không gặp nhau.

Lần đầu tiên Phương Nam dẫn Phương Bắc về quê mình, nơi này đã rất lâu rồi không có tuyết rơi, thế mà lần này tuyết lại rơi.

Lúc Phương Nam còn đang mệt mỏi vì bị Phương Bắc lăn qua lăn lại cả một đêm, chuẩn bị chìm vào mộng đẹp, trong lúc mơ mơ màng màng lại cảm thấy có người thỉnh thoảng hôn lên mặt mình. Y thấy phiền không chịu nổi liền cho một cái tát lên mặt Phương Bắc, rồi trở mình sang bên: “Đừng ồn.”

“Bảo bối.” Âm thanh từ tính của Phương Bắc vang lên bên tai làm cho cơ thể Phương Nam mềm xuống, y chịu không nổi mỗi khi Phương Bắc ghé vào tai y thấp giọng gọi y là “bảo bối”.

Phương Bắc kiên nhẫn quấy rầy: “Bảo bối, bên ngoài có tuyết rơi.”

“Hả?” Phương Nam nghĩ thầm, lừa ai vậy, chỗ anh tuyết rơi là chuyện thường còn bên tôi thì sao có chứ, sau đó xoay người không thèm quan tâm tới người kia, “Đừng ồn nữa, tôi muốn ngủ.”

“Thật mà, có tuyết rơi thật đó.” Phương Bắc không buông tha, “Không tin em đứng lên nhìn xem.”

Phương Nam không để ý tới anh, tiếp tục ngủ sâu.

Phương Bắc bị vắng vẻ một bên không cam tâm, gọi Phương Nam dậy xem tuyết rơi thật ra chỉ là cái cớ, thực tế là anh tự mình dậy trước sớm quá, không vui chút nào.

Vì thế anh chạy đến bên cửa sổ, thò tay ra ngoài hứng chút tuyết, tuyết rất mềm, rất trắng, không giống tuyết lông ngỗng ngoài quê Phương Bắc, tuy rằng Phương Bắc nhìn cái này nhiều rồi, cũng chẳng ngạc nhiên lắm nhưng vẫn thấy thú vị.

Anh chạy nhanh vào nhà – không gọi người dậy nhanh tuyết sẽ tan hết mất, đi đến cạnh giường, cúi người xuống, nhẹ nhàng để tuyết trong tay lên má của vợ.

Phương Nam bị lạnh mà tỉnh cả ngủ, xoay người ngồi dậy liền mở miệng chửi: “Mẹ anh, anh bị điên phải không!”

“Ơ”, Phương Bắc đang vui nên không quan tâm tới Phương Nam cáu kỉnh, cũng không sợ y, cười hì hì chỉ ra ngoài cửa sổ, “Bảo bối, nhìn kìa.”

Phương Nam quay đầu lại, đập vào mắt là những bông tuyết nhẹ nhàng bay bay trên bầu trời, tuy rằng tuyết rơi không nhiều nhưng cũng đủ đẹp. Dường như tuyết trời sinh đã tượng trưng cho sự trong sáng, thanh lịch. Mà càng kỳ diệu hơn là, y rất hiếm khi thấy trận tuyết lớn thế này ở quê mình.

Y nhìn tới ngây người, quên cả việc nổi nóng với Phương Bắc.

Y đứng dậy mặc khoác áo đi đến bên cửa sổ, đưa tay hứng tuyết rơi.

Phương Bắc thấy Phương Nam vui vẻ vì tuyết rơi (dù cố nhịn không thể hiện ra) rất thú vị nhé! So với tuyết rơi còn thú vị hơn!

Anh nhịn không được mà phá hư không khí khoe ra: “Ê! Cái này thường thôi! Một trận tuyết rơi ở quê anh còn to hơn ở đây, em biết không? Mấy người chỗ anh chơi ném tuyết không chơi cục nhỏ nhỏ như chỗ em đâu, chỗ anh chơi luôn thùng, mà có khi thùng cũng không chơi, trực tiếp đem người chôn luôn xuống tuyết nhé. . . . . .”

Anh nói xong nhịn không được cười phá lên.

Mặt Phương Nam không chút lung lay: “. . . . . .”

Phương Nam: “Chờ ngày nào đó anh ở bên chỗ anh mà thấy một con gián to như ở chỗ tôi thì anh sẽ hiểu tâm trạng của tôi thôi.”

Phương Bắc: “A? Con gián? Con gián gì?”

Vì thế, ngày hôm sau vì nhìn thấy con gián siêu to bóng loáng lại còn có thể bay mà Phương Bắc run cầm cập chui vào góc tường, run rẩy chỉ tay vào con gián chửi ầm lên: “Tao, tao, tao sống chết với mày!”

Về phần tại sao tự nhiên lại nói tiếng địa phương của Phương Nam?

Đại khái là vì anh sợ con gián ở phía nam nghe không hiểu.

Hết chương 7.

Chuyện thường ngày tranh nhau làm công của Hướng Nam và Hướng Bắc |6|

Ban đầu lúc Phương Bắc theo đuổi Phương Nam cũng không có kỹ thuật đặc biệt gì, chỉ biết hẹn người ra ăn cơm, sau đó vừa ăn vừa huyên thuyên.

Từ thơ văn cho tới triết lý đời người, lại từ triết lý đời người tới tình yêu đôi lứa.

Tới khi chính thức thổ lộ thì dở chứng, đầu óc nóng lên, ngỏ lời với Phương Nam với giọng điệu quảng cáo của một nhân viên bán hàng đa cấp: “Em xem, hai đứa mình đến với nhau chính là cống hiến cho sự phát triển phồn vinh của tổ quốc, tốt biết bao nhiêu!”

Vì đã ngà ngà say, đôi mắt Phương Bắc có chút đỏ lên nhìn về phía Phương Nam, ánh mắt nhiệt liệt bắn điện, như muốn vội vã nói rằng “Anh nói đúng không, đừng nhịn nữa, mau gật đầu đồng ý anh đi~”

Phương Nam nghĩ thầm: tên này bị ngu à.

Sau đó, mặt không chút thay đổi.jpg

Đương nhiên là không lập tức đồng ý.

Sau đó một đoạn thời gian rất lâu, trong lòng Phương Nam thì Phương Bắc vốn dĩ là cái loại người vửa bỉ vừa ngố, nhưng ở chung lâu mới biết, đối phương thực ra tuy là một người qua loa, đôi khi cũng rất ấm áp. Mà ấm áp này chỉ dành riêng cho y, chứ không phải là cái máy điều hòa dành cho mọi người.

Y nhận ra, tuy rằng người này ngu tới cực điểm, nhưng bắt được anh cũng là may mắn của y.

Ngày cứ vậy mà trôi qua.

Hết chương 6.

Hoàng thượng, đừng nghịch! – Chương 93

Chương 93: Bạn học

Tác giả: Lục Dã Thiên Hạc

Editor: Hoa Nhi

 

Tống Tiêu nộp đơn xin chuyển chương trình học về đại học Đế Đô. Vốn định vừa làm vừa học, việc lựa chọn trở về cũng không có ai ngăn cản, thế nhưng đây là lần đầu tiên làm thủ tục này nên nhà trường có chút kinh ngạc.

“Nếu như gặp khó khăn về vấn đề học phí thì trường có thể hỗ trợ cho em” Thầy giáo còn đinh khuyên thêm, dẫu sao cũng là cơ hội khó có được.

“Nhà xảy ra việc, không thể ở xa được ạ” Tống Tiêu lắc đầu, đối với cậu mà nói, học ở đâu cũng không phải vấn đề, chẳng qua là muốn ở cạnh Ngu Đường.

Thầy giáo thấy không thể khuyên được, chỉ đành thở dài rồi đóng dấu lên hồ sơ.

Chương trình học trong nước tương đối nhẹ hơn một chút, dẫu sao cũng là ngôn ngữ mẹ đẻ, nhiều việc cũng thuận lợi hơn. Do đội học trao đổi trước đấy chưa có ai về nên Tống Tiêu tạm thời được xếp học tạm lớp khác.
Bởi vì việc nộp bài tập, phát giấy chứng nhận, phát vé xe lửa hay những việc cần có lớp học trợ giúp nên lần họp lớp này được mở riêng ra để cho Tống Tiêu.

“Không phải chỉ là học sinh mới tới thôi sao? Bảo cậu ta mời mọi người ăn một bữa là được, còn họp hành cái gì nữa!” Mọi người bị gọi tới họp đều có chút không tình nguyện, một nam sinh lên tiếng than phiền.

“Tôi nữa, tôi còn hẹn bạn trai đi xem phim rồi.” Một nữ sinh quẹt miệng nói, bởi vì lớp trưởng của bọn họ tương đối nghiêm nên nếu không phải có việc thật thì đại đa số mọi người cũng không dám trốn.

Lớp trưởng là một nam sinh rất lịch sự, đeo mắt kiếng không gọng, đưa tay đẩy kính, lạnh mắt nhìn người phía dưới: “Không thích thì đi về, tôi cũng không cưỡng ép mọi người phải tới, chỉ là có vài người đi rồi thì cũng đừng hối hận”

Lời nói này mười phần trung khí, mọi người đều không dám lên tiếng, bởi thế nên càng sinh lòng ác cảm đối với bạn học mới chưa gặp.

Tống Tiêu nhếch mép một cái, từ cuối hàng đứng lên, đi đến bên cạnh lớp trưởng. Trong phòng học vô cùng an tĩnh, có người từ trong hàng đứng lên, mọi người tự nhiên sẽ nghiêng đầu nhìn xem. Lén nhìn một cái xong, tất cả đều ngẩn người.

“Xin chào mọi người, tôi tên Tống Tiêu” Tống Tiêu cũng không biết nói gì, chào một tiếng.

“Tôi……” Có tiếng nữ kinh kêu lên: “Đây cũng quá đẹp trai rồi!”

“A a a!” Nữ sinh ở hàng phía trước nhìn thấy rõ tướng mạo của Tống Tiêu, bắt đầu hét chói tai.

“Là hoàng hậu! Hoàng hậu!” Thấy nữ sinh bên cạnh thét chói tai, cô bạn thân cũng lớn tiếng kêu theo.

Tống Tiêu sợ hết hồn, mấy nữ sinh này sao biết cậu là hoàng hậu? Nhìn lại cẩn thận, cũng không giống cung nữ Đại Ngu…..

“Hoàng hậu cái gì!” Nam sinh bên kia nhìn khó chịu, dáng dấp cũng chẳng có điểm nào nõn nà, mấy nữ sinh này làm sao vậy?

“Tống Tiêu, cậu cũng tên Tống Tiêu sao?” nữ sinh khi nãy thét chói tai giờ mới kịp phản ứng, lập tức nhảy cỡn lên, chạy đến trước mặt cậu đi quanh một vòng: “Trời ạ, tôi có cảm giác hít thở không thông!”

Náo loạn một lúc lâu Tống Tiêu mới hiểu ra hắn giống y hệt với bức họa Đoan Tuệ hoàng hậu được bảo tồn, mấy nữ sinh này vừa vặn lại là fan trung thành của “Nguyệt hạ tiêu đường” thế nên mới kích động như vậy.

“À, quyển sách kia tôi cũng xem qua” Tống Tiêu cười cười nói với các nữ sinh.

Mấy nữ sinh trợn to hai mắt: “Cậu….cậu đọc qua..”

Kết quả không họp lớp nổi, mấy nữ sinh muốn Tống Tiêu ăn cơm, chào mừng cậu đến lớp. Lớp trưởng cảm thấy rất tốt, tiện thể tổ chức liên hoan, bảo lớp phó cầm máy ảnh theo chụp mấy tấm hình lúc ăn cơm, đại khái là coi như tài liệu quảng cáo cho lớp.

Các nam sinh thì không hứng thú mấy nhưng cũng thấy tò mò chẳng hiểu tại sao tiểu tử này được hoan nghênh như vậy, lằng nhằng một hồi cũng đi theo.

Ngỡ tưởng do mới chuyển đến mà bạn học Tống Tiêu bị tẩy chay, ai ngờ lại trở thành tiểu vương tử nhân khí cao.

Sinh viên luôn là loài có khả năng thức đêm, ầm ĩ một trận ở nhà hàng Đại Dương, đám người vẫn chưa chịu giải tán. Ăn xong một bữa cơm, địch ý của các nam sinh đối với Tống Tiêu cũng không còn nhiều, ngược lại có chút bội phục, dẫu gì bị một đám nữ sinh vây quanh rêu rao ồn ào như thế mà vẫn có thể giữ nụ người ấm áp, việc này người bình thường không làm được.

“Tống Tiêu, cậu không đi à?” Một người đang quay lưng đi về phía trường học, quay đầu lại thấy Tống Tiêu vẫn còn đứng tại chỗ, nghi ngờ nhìn cậu.

” Các cậu đi trước đi, mình ở ngoại trú” Tống Tiêu khoát khoát tay, tỏ ý mọi người không cần để ý.

” Cậu đứng đây chờ người sao?” Có nữ sinh lại gần, thấy cậu gật đầu, bèn nói muốn ở lại cùng cậu, hơn nửa đêm rồi, chỉ có một mình ở đây không an toàn.

Tống Tiêu bật cười, một cô gái nửa đêm đứng ở ven đường thì không an toàn, nhưng cậu là một nam sinh, sợ cái gì? Đang muốn mở miệng cự tuyệt ý tốt của mấy cô gái, chợt nghe tiếng xe vang lên từ phía đầu đường, nhoáng cái đã đến trước mắt.

Vỏ ngoài màu thạch bảo, thân xe hình ngọt nước, chiếc xe đua thể thao bản giới hạn toàn cầu, dù đã hơn nửa đêm nhưng cũng có thể khiến người mù mắt.

Trước lúc ăn cơm, Ngu Đường gọi điện hỏi cậu đang ở đâu, cậu nói muốn mời mọi người ăn cơm, không ngờ tên này lại mang một chiếc xe chướng mắt thế này tới….

Tống Tiêu nhếch mép một cái, định làm bộ như không quen, cửa kính tự động hạ xuống, bên trong truyền ra một thanh âm trầm thấp dễ nghe: “Lên xe”

Cũng may trời lạnh, mui xe đóng lại nên không thấy được người lái, Tống Tiêu cứng đờ chui vào trong, phất tay với mọi người.

“Brừm…..” chiếc xe thể thao rồ ga, chớp mắt phi ra ngoài, biến mất trong bóng đêm mịt mờ.

Mọi người đứng nhìn có chút ngơ ngẩn, rối rít suy đoán quan hệ của Tống Tiêu với người lái chiếc xe kia.

” Nói không chừng là được phú bà bao dưỡng” Một nam sinh mặt lỗ chỗ mụn tự cho là mình hài hước nói.

Những người khác nhìn hắn một cái, không thèm để ý, tình huống nhất thời trở nên lúng túng.

“Nói bậy cái gì thế!” Bí thư đoàn là một cô nàng đanh đá, đánh vào đầu nam sinh kia: ” Rõ ràng là một cao phú soái!”

“Đúng vậy! Khả năng lái xe chói mắt như thế, nhất định là một thanh niên!”

“A! Có phải hay là người trên diễn đàn đó, Hoàng thượng đó!”

“A a a a a!”

Buổi tối hôm đó, topic “Tiêu Đường Nguyệt” đăng trên diễn đàn một năm trước lại bị đào mộ lên.

Bức ảnh này là có người chụp trong rạp chiếu phim mấy năm trước, trên đó là hai anh đẹp trai túm lại xem phim, ở bên cạnh ghi là ảnh chụp Đoan Tuệ Hoàng Hậu cùng Cảnh Nguyên đế.

Gấu đẹp trai đệ nhất vũ trụ:  Tôi nghĩ tôi đã tìm được vị hoàng hậu này rồi.

Tiêu Diêm Đông Qua: Lầu trên nói vậy là ý gì?

Gấu đẹp trai đệ nhất vũ trụ:  Vị hoàng hậu nương nương này…cậu ta…hôm nay cậu ta được xếp vào lớp tôi.

Điểu phấn vô địch: A a a a a Lầu trên, ra đây đấu tay đôi một trận, sao lại may mắn như thế???

Quản trị:  Ai đào mộ phần topic này? Đã quy định là không được đào mộ mà!

Tin tức này trên diễn đàn đều khiến tất cả mọi người đều phấn trấn, chờ “Gấu đẹp trai đệ nhất vũ trụ” buôn truyện, mọi người đều hưng phấn có phải không?

Bởi vì quản trị forum cảnh cáo, Gấu đẹp trai liền tạo một topic mới, kể lại từ đầu chuyện hôm nay, thêm mắm thêm muối vào cảm thụ chủ quan.

Tống Tiêu tắm xong đi ra, thấy Ngu Đường mặt đầy nghiêm túc nhìn ipad trong tay, không dám quấy rầy hắn, tự mình lau khô tóc rồi chui vào trong chăn.

Ngu Đường vẫn nhất định không tổ chức tang lễ nhưng nhà Thất thúc lại làm. Ngu Kỳ trở về nước chủ trì tang lễ xong liền quay lại Mỹ. Công ty công nghệ cao của hắn ở bên kia vừa mới bước vào hoạt động những bước đầu tiên, không thể bỏ mặc lâu, quan trọng hơn, đối với công ty ở đây hắn cũng không có hứng thú. Vì thế nên thím bảy có náo loạn hồi lâu cũng vô ích.

Hiện giờ, Ngu Đường đã được trao cho toàn bộ thế lực Ngu gia tại Hoa Quốc, trở thành tổng tài Đại Ngư tại Hoa quốc, dời trụ sở chính đến Đế Đô, mình cũng theo đến đó.

Để tiện cho việc học của Tống Tiêu, Ngu Đường mua một căn nhà trọ cao cấp ở gần đây, chỉ có hai người bọn họ ở, có người dọn dẹp đúng giờ nhưng không có cô giúp việc thường trú.

“Công việc bận rộn lắm đúng không?” Tống Tiêu dựa vào đầu giường, thấy Ngu Đường nhìn chằm chằm ipad không rời, mím môi, không nhịn được hỏi một câu.

Ngu Đường nghe thấy cậu hỏi, không nhìn, đưa tay ôm cậu vào ngực, bản thân cũng buông lỏng cơ thể tựa vào đầu giường, đáp “Ừ” một tiếng, tiếp tục nhìn vào màn hình.

Tống Tiêu giật giật cơ thể, Hoàng đế bệ hạ ôm cậu như vậy chính là cho phép cậu nhìn. Đột nhiên phải gánh vác sản nghiệp lớn như vậy, công việc nhất định rất bộn bề bận rộn, Tống Tiêu đường dòng lo lắng cho hắn, liền giương mắt nhìn về phía màn hình ipad trên tay Ngu Đường.

…..con xe tới đón Hoàng hậu nương nương thực sự quá đỉnh, tôi không nhận biết được biểu tượng trên xe nhưng nhất định là một chiếc xe rất rất rất đắt tiền, tôi chỉ nhìn thấy được mỗi phần cằm của người lái xe thôi nhưng nhất định là một đại soái ca không sai vào đâu được! Còn có tiền như vậy a..a…a..

Tống Tiêu: “….”

=========

Tác giả có lời muốn nói:

Tiểu kịch trường:

Tiêu Tiêu: Hoàng thượng, có phải người rất bộn bề nhiều việc lắm đúng không?

Ngư Đường: Đúng nha.

Tiêu Tiêu: Bận bịu việc gì?

Ngư Đường: Hai năm không vào diễn đàn, trị giá kinh nghiệm của ta thấp quá, phải mau cày lên.

 

Hoanhi: đợt rồi tôi bị sốt xuất huyết. Trời ơi! Mọi người phải thật cẩn thận nhé. Kinh khủng lắm luôn. 

 

 

 

 

 

 

Chuyện thường ngày tranh nhau làm công của Hướng Nam và Hướng Bắc |5|

Khoảng thời gian tết đến cũng thật rắc rối.

Sau khi hai người về chung một nhà, Phương Nam đã học được cách nấu mấy món ăn đơn giản, nhưng y theo thói quen của người nam, mỗi lần tới tết thì bất kể là tết nguyên tiêu hay tết đoan ngọ đều sẽ làm bánh trôi, thậm chí vào cả tiết thanh minh cũng nấu một bát bánh trôi ăn sáng.

Ban đầu, Phương Nam thường rất tôn trọng mà hỏi ý kiến Phương Bắc, Phương Bắc vốn vô tư với những chuyện nhỏ nhặt kiểu này, lần nào cũng nói tùy y.

Ngoại trừ tết âm lịch.

Nguyên nhân là do thông thường vào dịp tết, ở phía nam thì làm bánh trôi, phía bắc lại nấu sủi cảo.

Còn năm nay, tết càng gần Phương Bắc càng uể oải.

Bởi vì mấy hôm trước anh vừa cãi nhau với Phương Nam một trận.

Y theo thói quen của người miền nam, cãi nhau xong là xác định một tuần sẽ phải ăn cay, kèm theo tập quán ngày lễ tết ăn bánh trôi liền tù tì. Cái này không khác gì màn tra tấn thể xác đối với Phương Bắc.

Phương Bắc từ nhỏ đã có thói quen đêm ba mươi nhất định phải ăn sủi cảo.

Nếu không sẽ rất khó chịu.

Vì thế Phương Bắc rất sốt ruột. Anh nghĩ với tính tình của Phương Nam, không khéo tết năm nay phải theo Phương Nam ăn bánh trôi thôi.

Haizz. . . . . .

Thôi quên đi. Anh thở dài, người là mình chọn, vợ cũng là vợ của mình, dù phải quỳ xuống cũng sẽ cưng chiều hết mức! Bánh trôi thì bánh trôi vậy, thói quen của mình so với yêu thích của vợ nhằm nhò gì? Thói quen cái con khỉ, sủi cảo cái con khỉ, cho đi hết!

Nghĩ thì nghĩ thế, nhưng vẫn không khỏi cảm thấy trống trải.

Đêm giao thừa thấm thoát đã tới.

Ngày đó Phương Bắc bận xử lý chuyện công ty nên về nhà hơi muộn, đang nghĩ xem phải dỗ Phương Nam thế nào để y hết giận, lại nghĩ hẳn y cũng đã chuẩn bị sẵn bánh trôi đầy đủ trên bàn, liền thấy hết sức bồn chồn.

Lúc về tới nhà, thấy Phương Nam đang giận anh, ngay cả nhìn cũng không nhìn anh lấy một cái.

Anh nghĩ thầm bình thường dù có cãi nhau to tới thế nào, nhưng giờ đang là năm mới, cũng không thể như thế được, mình vẫn nên xuống nước nhận sai với Phương Nam để y hết giận trước, yên lành mà qua năm mới thì hơn. Nghĩ tới đây anh cảm thấy mình đúng là một người đàn ông chân thành. Anh vừa tự khen ngợi bản thân, vừa mặt dày mày dạn đến gần Phương Nam ôm cổ y làm nũng: “Bảo bối, xin lỗi em, là lỗi của anh.”

Mặt Phương Nam không chút thay đổi: “Buông ra.”

“Không buông~” Lúc Phương Bắc làm nũng, trông anh cứ như một con husky ngố, lại còn ôm lấy Phương Nam lay lấy lay để.

Phương Nam: “Hừ.” Thực ra y cũng không phải không muốn tha cho đối phương, mỗi lần Phương Bắc làm nũng, y đã mềm lòng rồi.

“Vậy nói xem anh sai chỗ nào?”

À… Vấn đề này nên trả lời cẩn thận, Phương Bắc trầm ngâm một lúc rồi nói: “Thư kí của anh mặc đồ ngắn quá? Hôm đó em tới tìm anh thấy anh đang cười với cô ấy?

Phương Nam: “Buông tay.”

Phương Bắc: “A, cưng à, cho anh suy nghĩ thêm một chút nữa đi.”

Phương Bắc: “Ờ… Chẳng lẽ là do lần trước anh dắt em về nhà, thái độ của mẹ anh đối với em không tốt lắm?”

Phương Nam: “… Buông tay ra.”

Vẫn không phải? Phương Bắc vùi đầu vào hõm vai Phương Nam: “Anh biết anh có hơi ngốc, cũng không biết đã làm gì sai làm bà xã anh giận, em nói cho người ta biết được không~”

Cuối câu lại còn chèn thêm cái ngữ điệu làm người ớn lạnh.

Phương Nam: “…”

Âm thanh buồn buồn hỏi lại: “Bà xã?”

Phương Bắc vội vàng sửa lại: “Ông xã, ông xã, vừa rồi em nghe nhầm phải không ông xã?”

Phương Nam thở dài, xoay người lại, nhìn vào mắt Phương Bắc nói: “Anh nghĩ tôi không biết gì?”

“Đâu có, em nói cái gì vậy ông xã.” Phương Bắc chột dạ, vội vàng phản bác.

“Anh nói xem tôi đang nói cái gì, anh nói với đồng nghiệp tôi chỉ là bạn anh, tôi giúp anh chỉnh áo, anh còn gạt tay tôi ra.” Phương Nam nheo mắt: “Anh được đấy, gan ghê nhỉ?

Xem ra chúng ta nên chọn ngày nào đó đánh một trận đi.”

“Ôi chao, anh chỉ không muốn come out ở công ty thôi mà.” Phương Bắc như bị bắn trúng tim đen, “Người ta lại không giỏi giang như em, có công ty của riêng mình, muốn thế nào cũng được. Chờ ngày anh có công ty của riêng mình rồi, anh bảo đảm, không chỉ come out, còn công khai hôn em cũng không thành vấn đề! Nếu em muốn, anh…”
Phương Nam đúng lúc bịt miệng anh lại, thật ra trong lòng đã sớm tha thứ cho đối phương, nhưng vẫn hung tợn trừng mắt với Phương Bắc: “Còn muốn nói gì, mau im đi.”
Phương Bắc tỏ vẻ tội nghiệp: “Anh chỉ muốn nói, anh còn có thể công khai cầu hôn em nữa.”

Hai người lảm nhảm hết cả buổi sáng cũng đã tới giờ ăn cơm.

Phương Bắc hí hí hửng hửng chạy đến bên bàn ăn, tuy rằng trong lòng đã có đáp án chắc chắn nhưng vẫn hỏi Phương Nam: “Ông xã, tối nay ăn gì vậy?”

“Tự nhìn đi.” Phương Nam lười biếng nói.

Đến cạnh bàn nhìn thấy một bàn đồ ăn và rượu đầy đủ, lại không thấy bóng dáng bánh trôi đâu, Phương Bắc bèn quay đầu hỏi Phương Nam: “Ủa? Vậy bữa khuya đâu?”

“Bữa khuya đương nhiên là để khuya ăn rồi, chẳng lẽ anh muốn ăn bây giờ?” Phương Nam bước tới, “Sủi cảo bao xong rồi, để ở ngăn đông ấy, còn chưa nấu đâu.”

Sủi cảo! Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha

Phương Bắc vui vẻ cười đến híp cả mắt, ôm cổ Phương Nam, hôn chụt một cái lên mặt đối phương: “Cục cưng, anh yêu em!”

Phương Nam chẳng hiểu sao bị hôn, không thể chịu nổi nói: “Anh yêu tôi hay yêu sủi cảo?”

“Yêu hết, yêu hết, hì hì hì.” Phương Bắc cười chạy đi.

Hết chương 5.

[Vì chương 5 dài nên mọi người hãy thứ lỗi cho sự chậm trễ nheeeee!!!! ♡ ~(‘▽^人). Thật ra chuyện chương dài không liên quan tới sự chậm trễ, nhưng để bao biện cho tội lỗi của mình nên lôi lí do củ chuối như thế ra để nói ahihi… Hy vọng mọi người chưa quên tui và vẫn tiếp tục ủng hộ nheeeee!!!! (ノ*゚▽゚*)]