Tôi thấy được những văn tự kỳ quái |50|

Tác giả: Lộ Nhân Tân

Editor: Hàn Phong

______________

Sau một ngày tập quân sự, Quý Trạch An cảm thấy đã hưởng thụ đủ lò hấp tự nhiên rồi, cũng không biết tắm mình dưới mặt trời đã ra được bao nhiêu mồ hôi nữa. Sau khi hoạt động tập thể vừa kết thúc Quý Trạch An đã cùng Diệp Đồng dùng tốc độ nhanh nhất trở lại phòng ngủ. Lúc này Liễu Nguyên và Cảnh Hưng Tư vẫn chưa về, Quý Trạch An và Diệp Đồng thương lượng xong thì cầm quần áo đi vào phòng tắm.

(xx) Tui cả người đều hôi hôi, hổng có vui.

Continue reading

Lê Hân [chương 89]

TRỌNG SINH CHI LÊ HÂN

Tác giả: Hoa Sinh Đường Bất Súy

Edit: Nguyên Nhi

❀❀❀

Chương 89: Du lịch (3)

“Không đi.” 

Hai chữ từ chối ngắn ngủi của Lê Hân khiến Úy Trì Diễm vốn đã nằm xuống giường liền nghiêng người dậy: “Tại sao?” Y không tin Lê Hân không muốn tới căn cứ đặc huấn. 

“Có gì để mà xem, cũng không phải là tôi muốn huấn luyện cái gì.” Lê Hân bĩu môi, trở mình thoát khỏi cái ôm của Úy Trì Diễm.  Continue reading

Hoán đổi [16]

Hoán đổi thân thể với bạn nam tri kỷ thì phải làm sao? Đang online cần rất gấp!

Tác giả: Vũ Điền Quân

Edit: Nguyên Nhi

| ≧◔◡◔≦ | | ≧◔◡◔≦ | | ≧◔◡◔≦ |

☆ Chương 16:

Liễu Liêm: “… Tôi từ chối.”

“Tại sao?” Mạnh Đường Khê không hiểu.

Liễu Liêm co rút khóe miệng: “Tuy rằng hiện tại tôi đang dùng thân thể của cậu, thế nhưng cảm giác là của chính tôi, tôi cũng không phải là người tùy tiện để người khác làm.” Continue reading

Lê Hân [chương 88]

TRỌNG SINH CHI LÊ HÂN

Tác giả: Hoa Sinh Đường Bất Súy

Edit: Nguyên Nhi

❀❀❀

Chương 89: Du lịch (2)

Thời tiết ở chỗ này cũng không phải rất ấm áp, thậm chí có thể do không khí không bị ô nhiễm như ở trong nước mà càng thêm lạnh lẽo. Bất quá cho dù thời tiết có ác liệt hơn nữa thì cũng không thể ngăn cản được bước chân du khách, thời tiết băng tuyết càng thu hút nhiều du khách tới dãy núi Alps khám phá .  Continue reading

Chuyện thường ngày tranh nhau làm công của Hướng Nam và Hướng Bắc |15|

Tác giả: Hôn Cái Rồi Chạy

Thể loại: Hiện đại, hỗ công,
phương Nam, phương Bắc nhân cách hóa,
manh, đoản văn, 1×1

Editor: Trầm Khê

—–

Một cô gái trẻ ở quầy lễ tân ôm một bó hoa hồng lớn đi qua hành lang, qua khu văn phòng, trong sự chú ý của mọi người cô đi tới trước cửa phòng CEO gõ cửa.

“Mời vào.” Âm thanh của Phương Nam bên trong cánh cửa vang lên.

Lễ tân đẩy cửa ra, bước từng bước nhỏ tới trước bàn, cầm bó hoa hồng: “Sếp Nam, lại là hoa hồng của anh!”

Ánh mắt giấu sau bó hoa của cô loé ra ánh sáng hóng chuyện: “Hôm nay lại là cửa hàng bán hoa Fairy ở dưới tầng nha~ còn có tấm card nhỏ~ nhưng anh yên tâm, tôi chưa thấy chữ gì ở trên đâu.

Cửa hàng kia bán hoa đẹp ơi là đẹp, mà cực kì mắc, tuy rằng sếp đại nhân là đàn ông mà được tặng hoa có cảm giác hơi kỳ, nhưng cô vẫn rất hâm mộ, nếu cũng có người tặng hoa cho cô mỗi ngày thì tốt rồi! Chắc chắn cô sẽ hạnh phúc chết mất

Continue reading

Chuyện thường ngày tranh nhau làm công của Hướng Nam và Hướng Bắc |14|

Tác giả: Hôn Cái Rồi Chạy

Thể loại: Hiện đại, hỗ công,
phương Nam, phương Bắc nhân cách hóa,
manh, đoản văn, 1×1

Editor: Trầm Khê

—–

Phương Bắc không chủ động liên hệ Phương Nam, lo lắng suốt ba ngày anh mới giật mình nhận ra, sao anh có thể chờ Phương Nam chịu thua trước cơ chứ?! Vì lần đầu tiên tranh trên dưới mà y còn cùng anh đánh nhau muốn một mất một còn cơ mà! Phương Nam chính là kiểu người “Không bao giờ cúi đầu, vì vương miện sẽ rơi” kia mà!
Nhưng anh không thể chịu đựng thêm được nữa. Anh nghĩ vậy, trong lòng lại bốc lên bong bóng chua xót, làm một người đàn ông trưởng thành oán trách gì cũng chỉ có thể chịu đựng trong lòng. Anh nhớ Phương Nam, nhớ muốn chết.

Vì thế anh bắt đầu tự hỏi mấu chốt vấn đề nằm ở đâu.

Trí nhớ quay trở lại ngày bị Phương Nam đuổi khỏi cửa, vào cái buổi chiều chia tay Phương Nam ấy. Đúng rồi, Phương Nam nói gì nhỉ?

Continue reading

Chuyện thường ngày tranh nhau làm công của Hướng Nam và Hướng Bắc |13|

Tác giả: Hôn Cái Rồi Chạy

Thể loại: Hiện đại, hỗ công,
phương Nam, phương Bắc nhân cách hóa,
manh, đoản văn, 1×1

Editor: Trầm Khê

—–

Phương Nam bị trượt cầu thang, trước kia hồi còn trẻ cái chân này cũng từng gãy vì đá bóng một lần, giờ lại vì nguyên nhân kia mà gãy thêm lần nữa.

Y nằm đần người trên giường suốt hai tiếng, lại chống nạng đi xuống lầu.

Ngoài cửa im ắng, y khập khiễng đi tới cửa, nhìn qua mắt mèo xem bên ngoài một chút, nghĩ đến nhìn qua mắt mèo đầy góc chết, do dự một lát y mở hết cửa ra.

Trong sân không một bóng người, đã sớm không còn bóng dáng Phương Bắc từ lâu.

Hai người yêu nhau sống chết đến không thể tách rời, rốt cuộc cũng kết thúc ở cái năm thất niên chi dương này chỉ vì cái nguyên nhân rất buồn cười mà đón nhận cuộc chia tay đầu tiên.

Ban đầu Phương Nam cực kì tức giận, lúc Phương Bắc đi rồi y mới thấy hối hận một chút, nhưng y không muốn thừa nhận mình sai, chỉ là lúc bị trượt xuống cầu thang y mới nghĩ lại, lẽ ra nên chờ chân khỏi hơn rồi đuổi Phương Bắc đi mới đúng.

Có thể nằm úp trên tấm lưng rộng lớn của Phương Bắc mà xuống lầu, giờ chân đau đứng lên cũng khó khăn.

Hôm sau về tới nhà, Phương Nam nhìn căn nhà không có hơi người, trước mắt một màu đen, trên lầu cũng không có ánh đèn ấm áp, cả ngôi nhà như một con quái vật mở lớn miệng, y cầm chìa khoá hơi dừng lại lập tức rút ra, xoay người bỏ đi.

Đi một đoạn ngắn mới nhớ mình còn chưa ăn tối vì thế y ghé vào quán lẩu trước đây hay cùng Phương Bắc ăn.
Không có Phương Bắc lẩu cũng nhạt toẹt.

Đi rồi cũng tốt, Phương Nam thầm nghĩ, tôi mới không thèm chấp nhận quay lại với anh, ông đây muốn ăn cay thì ăn cay, không chỉ là cay mà còn ăn thật cay! Cực kì cay! Cay đến biến thái!

Chủ quán lẩu là người quen nhiệt tình chào hỏi: “Chào anh Nam”.

Phương Nam miễn cưỡng gật đầu cười, đến ngồi vào chỗ vẫn hay ngồi.

Chủ quán cầm thực đơn đi tới hỏi: “Ủa? Sao hôm nay không thấy anh Bắc?”

Câu hỏi này lập tức nhắc nhở Phương Nam rằng bọn họ đã thực sự chia tay rồi, y cầm thực đơn qua, cầm bút như có như không viết lung tung: “Anh ta có việc, hôm nay tôi đi một mình”.

Ông chủ thấy Phương Nam không vui cũng biết điều không quấy rầy y nữa.

Để lại Phương Nam nhìn cái bàn tới ngẩn ngơ

Nồi lẩu được bưng lên rất nhanh.

Phương Nam tỉnh táo lại ngẩng đầu lên mới phát hiện thế mà y không tự giác gọi một phần lẩu uyên ương.
Cùng lúc đó, cách mấy cái ngã tư đường là Phương Bắc đang ngồi trong quán thịt nướng, buồn bực nướng vài miếng thịt.

Anh rất buồn, bực nhất là Phương Nam cứ vậy nói ra câu chia tay, đến cả một giây do dự cũng không có, làm anh không khỏi nghi ngờ liệu có phải Phương Nam đã có dự tính trước rồi hay không, chỉ có điều Phương Nam rất hay ghen, đối với tính tình mẫn cảm không được tự nhiên mà nói, chuyện này cũng bình thường. Nghĩ nghĩ một hồi lại nhớ tới cái chân bị gãy của đối phương, oán trách lại biến thành lo lắng, Phương Nam trông có vẻ là người rất thông minh có chủ kiến, lại không biết vì sao không thể tự chăm sóc bản thân.

Phương Bắc nhíu mày nghĩ thầm, có khi nào vì chân bị gãy mà Phương Nam lại té thêm một lần không. Lỡ mà ngã gãy luôn cái chân còn lại thì làm sao giờ?

Chờ đồ ăn được đem lên anh vẫn đang còn lo lắng, đồ ăn thật vô vị, anh gọi với vô chỗ ông chủ: “Cho hai chai bia đi!”

“Ok!” Chủ quán đáp lại nhanh chóng

Phương Bắc la xong lại ngồi ngẩn ngơ, vốn dĩ còn đang oán trách chia tay thì chia tay, ít ra còn có thể tự do thích ăn cái gì thì ăn, uống rượu đế cũng không có ai lải nhải bên tai nào là uống rượu nhiều hại thân, cũng không cần phải kiềm chế vì ai đó quan tâm tới thân thể mình.

Nhưng anh lại không ngờ là anh vẫn gọi bia theo thói quen.

Nghĩ vậy nhịn không được cười khổ một tiếng

Hết chương 13.