Truy tầm 5-2

PHẦN 2

Tác giả: Uyển Ba
Edit: Hoa Nhi

Phía trong mảnh hôn ám chỉ có một ngọn đèn nhỏ.

Dưới ánh sáng mông lung, đường nét mơ hồ giao thoa, từng chút gom góp vá nên nguyên trạng bên trong.

Lò sưởi lóe lên những tia lửa nhỏ, chiếc bàn thủy tinh gỗ mộc hương, chiếc ghế mây dài có đệm mềm mại, chính giữa là đỉnh giường lớn, bố mạn rơi rớt rủ xuống tâng tầng lớp lớp cùng với khuôn mặt không chút thay đổi bên trong giường kia.

Giữa không gian yên tĩnh, một tiếng “rắc” vang lên, tầm mắt nam nhân nguyên bản đang dừng lại nơi nếp gấp trên bố mạn, thong thả chuyển hướng về phía cửa sổ đang bị gió thổi rung động.

Khung cửa sổ chấn động không ngừng. Sức gió mạnh mẽ đánh úp xuống, dù cho của sổ đã được cài chặt kỹ càng thì gió lạnh phương bắc vẫn có thể tìm thấy khe hở len lỏi vào trong phòng.

Lò sưởi đốt trong phòng đã sớm tắt, còn lại chút ám tinh (tia lửa) vương lại trong tro tàn, bị gió lạnh áp chế không thể chống cự, chớp mắt cả căn phòng đã bị chiếm lĩnh, nhiệt độ thấp đến mức khiến cho khớp hàm người ta run lên.

Nam nhân cảm thấy được cơn rét lạnh. Nhiệt độ hạ thấp xuống không độ,người hắn không có đến một sợi vải, chỉ có một chiếc chăn mỏng phủ lên che đậy thân thể.

Gió lạnh thổi mạnh,  chiếc chăn mỏng đơn bạc bị thổi bay nhẹ đi, lộ ra hơn phân nửa cơ thể. Cơn rét lạnh không ngừng xâm nhập, nhưng hắn không thể cử động để kéo chăn về, ngay cả đến việc co thân thể lại run rẩy hắn cũng không làm được chứ chưa nói đến sợi dây đang trói chặt tứ chi hắn ở trên giường, cơ thể nam nhân lõa lồ không chút che dấu, giống như kẻ chiến bại hoàn toàn bị khuất phục.

Trạng thái như vậy đã kéo dài bao lâu? Hắn không nhớ nổi, ấn tượng chỉ còn lờ mờ dừng lại vào cái ngày bị trói chặt,thê thảm đến cực điểm.

Lần thứ hai chìm vào trong ác mộng, tiếp đó là cùng một kiểu áp chế, cùng một kiểu cưỡng bức giao cấu, cùng một loại mất đi tự chủ, bỏ rơi cả tôn nghiêm, hắn hiện tại và trước khi trốn thoát khỏi đây đều đang sống cùng một loại cuộc sống. Đã qua vài ngày, người ở đưa cơm đến đúng giờ, châu đầu ghé tai tên vệ binh, tưởng rằng hắn không rành tiếng Nhật, cứ vậy mà bàn tán, thêm nữa, cả chuyện gã đàn ông bị bắt đã áp giải về Phúc Kiến, chuẩn bị treo cổ trước bàn dân thiên hạ. Hắn kịch liệt phản ứng khiến người ở đây trở tay không kịp. Vội chụp lấy tay tên vệ binh không buông, hắn thầm thì truy vấn tính xác thực, tên vệ binh giơ súng hướng miệng hắn, nhưng hắn không quan tâm. Đương lúc tranh chấp thì Ito đến. Không thể phủ nhận, trong chớp mắt, hắn không nhịn được sinh ra suy nghĩ muốn bóp chết tên quỷ Nhật đang cười lạnh kia, nhưng tiếp theo lại là thất bại. Tuyệt vọng sau khi đã lựa chọn sinh mệnh, hắn tựa như điên cuồng phản kháng, cự tuyệt thì lại bị nam nhân kia đùa bỡn.

Kết quả, đêm đó bị ngược đãi vô cùng tàn bạo, sau đó hắn tê liệt đến mấy ngày. Ấy thế, người đã tuyệt vọng, nhưng thống khổ lại chưa dừng, cứ thể mà từng ngày ghé qua, thứ chờ hắn ở phía trước chính là tra tấn đến vô tận.

Khoảng không ngoài cửa sổ, tiếng gió rít không ngừng, nhập vào với cơn buốt lạnh đâm mạnh vào da thịt,  cảm nhận như từng vết cắt bén nhọn, nơi giữa hai chân không khỏi truyền đến những cơn đau không thể chịu đựng.

Mấy ngày nay, trong trí nhớ của hắn chỉ là những cơn đau đớn không ngừng.

Sống như một cái xác không hồn, mỗi ngày, việc của hắn chính là chờ đợi. Giống như một con thú bất lực bị vây hãm, chiếc giường này chính là lồng giam. Hắn ở trên giường, cứ thế mà chờ, chờ Ito đến, đợt lát sau, khi mà màn chà đạp chấm dứt, vòng tuần hoàn tiếp tục xoay chuyển, lặp lại chờ đợi những tổn thương và đau đớn vĩnh viễn không ngừng.

Hắn dần dần trở nên chết lặng, cơ thể cùng linh hồn tựa hồ như đang tách ra. Rút ra khỏi thể xác đã bị chà đạp lăng nhục kia, linh hồn hắn phiêu đãng chung quanh, tự do tự tại, không bị cưỡng ép, không có sợ hãi, không có nhục nhã, không có….Ito. Cơn đau đớn nhoáng lên trong một giây phút, hắn mới từ những giả dối trong những đám mây giữa không trung rơi thẳng về cơ thể, ngụy trang kia không cần nữa, sự thật kia cũng không cần trốn tránh, tất cả đều trong cơn đau đớn xuất hiện trong chớp mắt kia, tan biến.

Gió đông rít gào phẩy qua cửa sổ, mành treo cũng theo gió thổi không ngừng đung đưa, ngược lại, tựa hồ như quỷ mị âm u từ hư vô quay về nhân gian cứ như vậy mà phiêu đãng.

Hắn thường xuyên nhớ tới đêm ấy.

Cái đêm vật vã chảy khỏi lò thiêu, cái đêm tưởng như cực độ may mắn lại là hạo kiếp cho quãng đời còn lại của mình, cái đêm….gặp Ito.

Chính đêm ấy, là khởi đầu của tất cả ác mộng.

Hắn còn nhớ rõ cảnh tượng lúc đó, nhất cử nhất động của mình, hai kẻ xa lạ đối mặt nhau, thậm chí những biểu cảm trên mặt Ito, hắn đều nhớ rõ rành mạch.

Không chỉ một lần hắn tưởng tượng thấy nếu mình không đi về hướng ấy, nếu mình không gặp Ito, nếu mình không cố kỵ mà nổ súng ngay tại chỗ…..

Nếu chỉ bằng một lời nói mà thời gian có thực sự thể quay lại , hắn thà lựa chọn dứt khoát chết trong lò hỏa thiêu, như thế tất thảy mọi chuyện đều chấm dứt, hắn vẫn còn là một hảo hán cứng rắn như sắt thép, hắn vẫn là Khôi Thất tùy tính phóng khoáng, mà không phải là tên nam nhân hiện tại khố hạ ti tiện ở nơi nay sống tạm, sống không được chết không xong, be bét như phế vật.

Xung quanh bắt đầu mang theo mùi tuyết, hắn hờ hững nhìn thấy ngoài cửa sổ, từng mảnh trắng li ti không ngừng bay xuống.

Mỏi mệt, chả biết còn bao nhiêu cái cực hạn bị phá vỡ, chịu đủ tra tấn từ thể xác đến tinh thần, còn bao nhiêu phòng tuyến có thể bị công hãm? Ý thức dần tan vỡ, hắn đã gần như bước đến cạnh bờ vực điên cuồng.

Vấn đề chỉ còn là thời gian, từ dưới đáy lòng, thanh âm mong manh đang an ủi chính mình phải nhẫn nại. Sẽ không lâu nữa, hứng thú của nam nhân sẽ không kéo dài lâu, lúc mà Ito đã chơi chán chính là giây phút tỉnh lại từ cơn ác mộng, rồi sau đấy, hắn sẽ không bao giờ nằm mộng nữa.

Cạnh cửa truyền đến tiếng mở khóa lạch cạch, thời khắc phải chờ đợi đã tới.

Nam nhân mệt nhọc nhắm mắt lại, gió lạnh cùng băng tuyết không ngừng phát ra tiếng thê lương bên tai, bi lệ chảy ngược, hắn liền trở lại bình thường.

Ánh sáng ào vào, tiếng ồ lớn vang lên.

Mạn che bị kéo lên, cả gian phòng đầy người. Nam nhân lẫn nữ nhân, người Nhật Bản.

Thứ che đậy nhỏ bé bị xốc lên thô lỗ, phía dưới chính là thân hình mềm dẻo loang lổ vết thương, vết cào được che kín bên hông, mặt đùi trong sưng đỏ, tất cả chưa đến một tíc tắc đồng hồ đã hiện ra trước mắt mọi người.

Cười nhạo, hèn hạ, khinh thường, miệt thị, trào phúng, hắn không bỏ sót bất kỳ biểu lộ trong tầm mắt xung quanh mình, đủ loại thanh âm mờ ám, len lút, thỉnh thoảng còn kèm theo tiếng nữ nhân cười nhẹ.

Khôi Thất gắt gao cắn chặt môi, mắt rũ xuống, đáy mắt thống khổ dị thường, cảm giác nhục nhã trong cơ thể hắn mãnh liệt cháy lan ra như dây leo, thiêu triệt tâm phế. Hắn vốn tưởng bản thân đã sớm bị chà đạp đến tê liệt đờ đẫn, nhưng đối phương lại luôn luôn có biện pháp làm cho hắn nghiền nát tự tôn mà tiếp tục rơi xuống.

Hội tụ lại trong mắt, ánh sáng đan xen trên thân thể quang lõa gượng gạo, cơ thể tuyệt vọng cùng bất lực kia giống như súc vật trong tay đồ tể đợi làm thịt, chỉ có thể mặc kẻ tùy ý khi dễ.

Một bàn tay thô dày bỗng dưng xoa mạnh lên thắt lưng mảnh, tiếp theo một đường đi xuống. Vốn yên lặng chấp nhận nhục nhã, đôi mắt hoảng sợ mà trừng lớn, thân thể bị vuốt ve không ngừng vặn vẹo giãy dụa. Không thèm để ý đến chống cự của hắn, càng lúc càng nhiều bàn tay bắt đầu tùy ý trượt lên thân thể trần trụi.

Thắt lưng, sườn, giữa hai chân, khố hạ, mặt trong đùi, vô số ngón tay thô to tùy tiện xâm chiếm những nơi thân thể không hề phòng bị, theo đó là những lời phẩm luận bàn tán to nhỏ không ngừng, từ ngữ phóng đãng loạn vang lên trong không gian, từ trước đến nay luôn ghê tởm ngôn ngữ dị quốc này, bây giờ lại nghe tới ghét cay ghét đắng.

Bất lực nối liền bất lực. chỉ có thể để kẻ khác tùy ý lăng nhục.

Hạ thân rũ xuống bị đùa bỡn, thân thể bị bắt lấy, suy nghĩ run rẩy phải thoát khỏi, hắn cự tuyệt, hắn phản kháng, hắn bị coi như thứ để cướp đoạt trong quá trình chuẩn bị lạc thú. Cổ tay run rẩy không chịu nổi lăng nhục, sợi dây thừng càng thít chặt vào vết ứ đen sẫm.

Giữa những đụng chạm cực độ dâm loạn, lũ người xâm phạm mang theo đầy mùi rượu, hô hấp nóng rực phun lên trên người, trong mắt hừng hực thiêu đốt, tình niệm trong người bọn chúng dị thường hưng phấn. Thân là nam nhân, hắn biết loại cảm giác này, nhưng khiến cho hắn chân chính hiểu được hàm nghĩa chính là từ trong mắt của bọn chúng.

Trong đó, một người nở nụ cười, hạ thấp thanh âm kiềm chế:

” Quả nhiên là một con ngựa hung hãn! Không biết cưỡi lên thì có tư vị như thế nào?”

Gã quay đầu nhìn về phía nam nhân ngồi ở trên ghế, ánh mắt mang ý hỏi.

Nam nhân hai tay tao nhã giao nhau, bộ dạng vô cùng nhàn nhã mà dựa lưng vào gối đệm, một nữ nhân xinh đẹp nằm úp sấp trong lòng y. Nhìn người trên giường, hắn nhẹ nhàng liễm mắt, mỉm cười.

” Cũng ổn”

Một đống nam nhân thảo luận ai muốn thượng trước, lập tức âm thanh ồn ào liền vang lên.

Cắn chặt môi dưới đã chảy ra tơ máu, Khôi Thất trừng mắt nhìn nam nhân trước giường, oán độc trong mắt bùng cháy tựa như trước đây chưa từng có loại ánh sáng nào mãnh liệt đến thế. Hắn chưa bao giờ hận một người đến như vậy.

Ito đưa tay vỗ về nữ nhân tóc dài,cặp con ngươi lãnh liệt không rời tầm mắt khỏi đối phương.

Tranh luận cuối cùng cũng có kết quả. Hai nam nhân với khuôn mặt tươi cười đầy suồng sã, dâm loạn lên giường.

Toàn thân run rẩy không ngừng, Khôi Thất kịch liệt nguyền rủa bản thân yếu ớt vô lực.

Trong chớp mắt kinh hãi, hắn thoáng nhìn thấy Ito nở nụ cười. Khóe miệng hơi hơi cong lên hình cung, khuôn mặt tuyệt sắc kia cười đến thỏa mãn, cười đến dị thường sướng ý.

Trong một giây phút, tất cả cảm xúc như nổ tung.

“XXXX nhà mày!  Lũ chó Nhật Bản, lũ tinh trùng ti tiện thối nát! Ito Ichiro Koizumi, mày không chết tử tế được đâu! Tao có thành quỷ cũng không buông tha cho mày!”

Vật cứng phồng lên nóng rực để ở bên đùi, cơ thể vỡ vụn bắt đầu cảm nhận thấy đau đớn. Khôi Thất liều lĩnh mà khản giọng gào lên, đáy mắt hắn bắn ra thâm trầm cừu hận, hắn tuyệt không tha thứ cho nam nhân kia!

Mất khống chế, cứ thế điên cuồng mắng chửi không dứt. Cặp mắt kia nguyên bản còn mang theo ý vui thích bất chợt lạnh như băng, mị mắt, cơn tức giận cũng dần dần từ trong đó bốc lên.

Hướng đến bên giường, Ito thô bạo lôi tên cấp dưới ra, hung hăng vả vào mồm đang chửi rủa của gã.

Đưa tay lau máu tươi chảy ròng ròng trên khóe miệng, giọng nói phát ra từ cái miệng đầy máu có vẻ đã dần nhỏ đi. Nhưng Khôi Thất vẫn như trước không ngừng tiếng chửi mắng, như đã tích bao lâu nay, giờ tức giận mới phát tiết toàn bộ, hắn không cố ý ở trước mặt mọi người khiêu khích cực hạn của đối phương.

Trên mặt Ito hiện lên biểu tình dữ tợn chưa từng có. Thẳng tắp nhìn chằm chằm cặp đồng tử đang cháy rực kia, khóe miệng y hiện lên một mạt cười lạnh.

“Người đâu”

Tiếng xé gió sắc bén, nháy mắt tia sáng chớp động, tiếp theo đó, da tróc thịt bong, cùng lúc cơn đau như đâm thẳng vào tim, quá trình này hắn hết thảy đã dị thường quen thuộc.

Bắt đầu từ phía trên bên tay phải, vết roi thật dài kéo đến sườn dưới, máu tươi đầm đìa.

Đau, hắn rất đau, đôi môi trắng bệch tràn đầy vết cắn, tiếng hô hấp dồn dập như chứng minh hắn đã không thể chịu nổi thêm nữa. Không khí rét lạnh khiến cho cơn đau như tăng gấp bội, thân thể đã sớm đông cứng, không còn sức chống đỡ.

Trường tiên trên tay lóe lên tia máu, nhìn mí mắt kia không thể động, Ito lại chứng minh, đối với nam nhân kia, mình là kẻ thống trị cũng là kẻ điều khiển.

Trên mặt Ito lộ ra chút ý cười thắng lợi, trong khoảnh khắc hai người đối mặt, Khôi Thất nhìn tựa như khuất phục lại nở một nụ cười, cực kiêu ngạo.

“XXXX con đàn bà Nhật Bản mặt quỷ!” Trường tiên đồng thời hạ xuống.

Tiếp đó, một loại tiếng nhục mạ không ngừng, một loạt trận roi không điểm dừng. Ito càng đánh càng hung càng mạnh, hắn cũng càng mắng càng không chịu nổi, càng chửi tiện. Tất cả đau đớn tựa hồ như có thể đòi lại từ trên gương mặt phẫn nộ của Ito.

Roi cứ vung lên rồi hạ xuống, hai người cứ giằng co một khoảng thời gian.

Dần dần khi huyết nhục mơ hồ thì thanh âm dần trở nên ám ách, nhỏ đi. Thảm trạng kịch liệt kia làm cho các nữ nhân bên cạnh không xem nổi, đều quay đầu đi chỗ khác.

“Đại tá! Ngài cũng mệt rồi, để Kuzuba hầu hạ ngài đi”

Một nữ nhân mặc Kimono màu tím nhạt tiến tới.

Ito thô bạo đẩy nàng ra.

“Lấy nước muối đến” Nhìn nam nhân trước mắt kiên trì không chấp nhận thua, y trầm giọng.

Người bên trong đã tản đi, để lại một mảnh tĩnh mịch tối đen.

Ra giường dính đầy máu tươi, nam nhân không hề tức giận mà lẳng lặng nằm đó, như con búp bê rách nát bị vứt qua một bên. Đôi mắt rệu rã khép hờ, hắn tựa hồ như đang ngủ lại tựa hồ như không.

Gió ngoài của sổ gào thét, ào ào rung động, tuyết rơi thực sự lớn, không khí lạnh như băng tựa như lưỡi dao cắt trên da thịt lõa lồ.

Hắn thế nhưng lại hoàn toàn vô giác.

Thân thể dần dần tê liệt trầm trọng, hắn không cảm giác được bất kỳ thứ gì, hết thảy những thứ quanh mình lại rời xa mình, bao gồm cả vết thương bị cháy khiến hắn đau đến cơ hồ tuyệt khí ngày trước.

Giật mình, tất cả đều dần trở nên huyển ảo, cảm giác trống rỗng ngày càng mãnh liệt, chìm vào hôn mê, tất cả trí nhớ mắt đầu thối lui, từng dòng tình cảm bị phong bế, thứ gì đó mờ ảo tựa hồ như đang từ thân thể hắn trút ra.

Tiếng gió cuồng bạo bên tai bỗng trở nên mềm nhẹ vô cùng, loại cảm giác này giống như đứa trẻ nghe tiếng mẹ dỗ dành chìm vào giấc ngủ. Nam nhân chậm rãi nhắm mắt lại, tuy rằng hắn không có mẹ, cũng chưa từng an ổn nghe tiếng mẹ dỗ ngủ.

Màn đêm mềm mại hướng toàn cơ thể đánh úp xuống, thân thể đang chìm sâu vào cơn buồn ngủ, ở nơi xa xôi ấy tựa gồ có thanh âm không ngừng kêu tên hắn.

Một nụ cười an tâm hiện lên bên môi nam nhân. Một khắc trước khi rơi vào vũng lầy ấm áp ấy, ý thức cuối cùng còn lưu lại trong màn sương mờ chính là niềm vui sướng được giải thoát.

“Tỉnh Thượng tiên sinh chi nhánh Thiên Tân, Sơn Bổn tiên sinh chi nhánh Thượng Hải, đại diện của công ty đường sắt Chu Thức ngài Nam Mãn, cùng các các phân doanh tập đoàn ba tỉnh gửi điện chúc mừng thiếu gia thăng thiếu tướng.”

“Ngài tư lệnh Hương Nguyệt đưa tới một con hồ ly bằng ngọc lưu ly quốc bảo, chúc mừng thiếu gia thăng chức.”

“Tiểu Điền, Tảo Xuyên, Tá Dã chờ ba lữ đoàn đêm nay đến nhà thủy tạ thiết đãi khách, cung thỉnh thiếu gia đến.”

Trong thư phòng rộng lớn, ngữ thanh quanh quẩn.

Sau khi dài dòng bẩm báo xong, trên mặt Horiuchi bày ra vẻ tươi cười.

” Tháng giêng, các hạng mục cùng nghi lễ đã chuẩn bị xong xuôi, chờ thiếu gia ngày mốt khởi hành. Lần này ngài về thụ phong, lão gia cùng phụ nhân vạn phần chờ mong.”

Thần sắc của Horiuchi khá là vui mừng, song lãnh đạm trên mặt người nọ vẫn không một chút thay đổi.

Cánh cửa được mở rộng, bông tuyết trắng thuần cứ hồn nhiên dày đặc rơi xuống, một cơn gió lướt qua, thổi tới nhuốm trắng vai nam nhân.

“…..Tình trạng của hắn như thế nào?”

Một giây trầm mặc trôi qua, đột nhiên một câu hỏi rơi xuống.

“Sốt cao không lùi. Bác sĩ Nghiên nói có lẽ không qua được ba ngày.”

Không chút nghi vấn về người được nhắc đến, Horiuchi nhanh chóng trả lời trôi chảy.

Tiếp theo, một quãng lặng dị thường.

” Nếu cần thì tiểu nhân sẽ dặn dò phía dưới, cẩn thận hậu sự…….” Trộm nhìn sắc mặt của chủ nhân, Horiuchi cẩn thận nói.

“Đưa hắn lên thuyền” Thanh âm lạnh như băng cắt ngang lời gã.

“Ngài, ngài nói cái gì?” Nghe được câu trả lời kia gã nháy mắt không tin nổi, Horiuchi bất giác thất lễ mà kêu ra tiếng.

“Đừng để ta lặp lại lần thứ hai.” Ánh mắt lãnh liệt không nhìn thấy một tia cảm xúc.

“Thiếu gia! Điều này sao có thể, mang hắn, mang theo kẻ thấp hèn ô uế đấy……Thỉnh ngài suy nghĩ lại!” Biểu tình khiếp sợ vẫn chưa rút xuống, Horiuchi vội vã khuyên giải: “Chuyện này trăm triệu lần không thể…ngài quyết không thể…..”

“Ta không thể?” Đường nhìn sắc bén bắn ra.

Khuất phục dưới khí thế của nam nhân, Horiuchi cúi đầu không nói gì.

“Ngày mốt ta muốn thấy hắn ở trên thuyền” Không hề cho gã có cơ hội nói lại. Xong, tầm mắt lạnh lùng quay về bên cạnh cửa sổ: “Lui xuống đi”

Thân ảnh quay lưng đi có nghĩa cuộc nói chuyện chấm dứt, hiểu được còn nhiều lời cũng vô ích, mang theo khuôn mặt đầy khó xử, Horiuchi rời khỏi phòng.

Cánh cửa khép lại, thư phòng thanh lịch cổ chất lại quay trở về không gian trong trẻo, trống vắng mà lạnh lùng trầm ổn.

Ngoài cửa sổ tĩnh lặng, tuyết vẫn rơi không ngừng, nhìn một mảnh trắng xóa bao trùm lên cảnh vật, không hiểu vì sao lại có vẻ bi thảm dị thường.

Đôi mắt đạm mạc lẳng lặng nhìn, hồi lâu vẫn câm lặng.

==========

Dear cô Mẫn xa nhớ, chương này là dành cho cô. Tôi chỉ muốn cô chân thật nói với tôi, đằng sau nó còn vụ nào dư lày hay là hơn thế k để tôi chuẩn bị tinh thần

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Bệnh chữa rồi [Chương 7]

Chương 7 : Minh hữu.

Ông chủ của một công ty giải trí nọ cùng với ảnh đế xảy ra chuyện tại thành C, ngay sau đó được đưa vào bệnh viện Thần Ái…. Lăng Hi nhìn tin tức ở trên mạng, lại nhìn tư liệu ít đến gần như không có của Đặng Văn Hồng, càng cảm thấy mình không hề phỏng đoán sai.

Có điều chắc chắn trong chuyện này có nguyên do gì đó, mà Đặng Văn Hồng không tiếp tục đi diễn, lại đến viện an dưỡng làm việc.

Lăng Hi tắt máy tính, ngồi trong phòng ngủ tối om lâm vào trầm tư. Hắn cùng Đặng Văn Hồng cùng mắc một vấn đề, nếu sắp xếp ổn thoả, bên người sẽ có thêm người trợ giúp, hơn nữa Đặng Văn Hồng phản ứng nhanh nhạy, có thể tuỳ ý ra vào viện an dưỡng, tuyệt đối hữu dụng hơn so với người phụ nữ kia.

Continue reading

Tôi thấy được những văn tự kỳ quái |34|

Tác giả: Lộ Nhân Tân

Editor: Hàn Phong

Beta: Nguyệt Mẫn

______________

Khi tan học, Quý Trạch An cùng đám Vệ Lăng hứa sẽ cùng nhau đi đến quán bánh ngọt làm bài tập về nhà, hôm nay Du Dịch có việc nên không về ăn cơm, cho nên trước khi dùng bữa tối cậu muốn cùng mọi người đi làm bài tập, có thể trao đổi với họ khiến Quý Trạch An rất vui.

Một người chỉ có thể có vài bạn bè, hoặc là chỉ có một, nhưng tuyệt đối không thể không có bạn được. Người là động vật quần cư, nếu là một người thì trong tầm mắt nó rất là tăm tối, bản thân cũng sẽ trở nên vặn vẹo. Cuộc sống kiếp trước khiến cho cậu hối hận, tại sao phải như vậy? Bạn bè còn không hề nói chuyện với nhau.

Continue reading

Vô khả tị miễn |Chương 54+55|

Tác giả: Bluelu

Thể loại: Cường công cường thụ, hiện đại, MB văn

Editor: Hàn Phong

Beta: Lăng Vân + Nguyệt Mẫn

—-

54.

Xe bình an mà xuất phát, Quách Tầm Kính và Dạ Đế vẫn lo lắng họ xảy ra chuyện trên đường nên vẫn cứ hai xe cùng đi, đưa họ về nhà.

Điêu Nhạc bị Chung Tử Kỳ ôm chặt nằm ở ghế sau, Điêu Nhạc lúc đầu có khóc nhưng rất nhanh sau đó không còn âm thanh. Trong suốt lúc đó Chung Tử Kỳ đều ôm chặt cậu “Điêu Điêu, em có sao không?”

Điêu Nhạc nghe tiếng tim Chung Tử Kỳ đập đã sớm bình tĩnh lại, cậu rời khỏi lòng Chung Tử Kỳ “Go men… Nổi nóng với anh…”

“Tôi không sao.”

Continue reading

Bảo bảo tâm lý khổ [Chương 23]

Chương 23 :

Đương nhiên, loại tâm tình kia vào sáng hôm sau, khi nhìn thấy trên cổ tay áo mình thêu thứ gì đó trông như một đống shit thì đã bay biến gần như không còn.

Tiêu Dương thối mặt : “Mẹ nó cái quái gì đây ?!”

Lương Phượng cười mà không nói.

Tiêu Dương hùng hùng hổ hổ xắn tay áo lên, đến khi xác định không nhìn thấy gì mới dám ra khỏi cửa.

………….

Sau đó đại quân dỡ trại, vượt Hà Nam, thẳng đến Điện Châu.

Tại đây gặp phải phòng tuyến mạnh nhất của Nam Lương định quốc tướng quân.

Coi như gặp nạn, vất vả đánh một trận.

Tiêu Dương ban ngày vừa dẫn quân tập kích trở về, tiến vào doanh trướng liền đạp đổ chậu than.

Quay đầu quát Lương Phượng đang theo vào : “Ngươi coi ta là một con mèo vô dụng sao ?! Ai cần ngươi chắn ! Nhìn ngươi hiện tại đi ! Che cho ta một cái đã tự mình bị thương ! Lần sau còn thay ta chắn thêm một mũi tên nữa có phải ngươi định đem mạng ra đổi luôn không ? Hay cho ngươi còn nhận mình võ công trác tuyệt, thiên hạ vô địch !”

Lương Phượng che vết thương trên cánh tay, không nói gì.

Máu đỏ sẫm theo đầu ngón tay nhỏ giọt.

Tiêu Dương nổi giận : “Còn đứng đần ở đấy làm gì ! Chờ ta gọi quân y cho ngươi sao ?!”

Rống xong một khắc cũng không chần chờ, một bộ tìm kẻ thù giết cha đi ‘bắt’ quân y.

……

Ban đêm xử lý xong việc quân, trong lòng mới bình tĩnh một chút.

Vòng qua liêm trướng, nhìn Lương Phượng đang tựa đầu vào giường nhắm mắt dưỡng thần. Tóc dài rối tung, vạt áo rời rạc, bộ dạng vô cùng nhàn nhã. Lương Phượng nâng mi nhìn về phía Tiêu Dương, hơi hơi cong môi lên cười, vươn một tay về phía hắn : “Muốn ngủ sao ?”

Tiêu Dương bị bàn tay kia kéo đến trên giường, xoay người một cái đặt ở trong ngực Lương Phượng, hôn lên : “Tay của ngươi còn đau không ?”

Lương Phượng mắt mang ý cười : “Rất nhanh sẽ khoẻ thôi, ngươi không cần lo lắng cho ta.”

Tiêu Dương : “Ai lo lắng cho ngươi !”

Lương Phượng cười mà không nói.

Tiêu Dương sắc mặt không vui : “Ta là ghét bỏ ngươi đặc biệt vô dụng, hiểu không ! Rõ ràng không biết lượng sức còn ngông cuồng đi bảo hộ ra, nhìn thôi đã khiến người ta phát bực ! Lần sau không được làm như vậy, nếu không ta….” Giận dữ cắn một ngụm trước đầu nhũ đỏ bừng đứng thẳng trên ngực Lương Phượng “Ta sẽ cắn rụng đầu vú ngươi !”

Nói xong xé rách vạt áo, tiếp tục cắn cho hả giận.

“Ưm…” Lương Phượng nhíu mày, đưa tay vuốt đầu Tiêu Dương, có chút vô thức khẽ gọi : “Tiểu Dương…. Ư.. a…. Tiểu Dương….”

Tiêu Dương ngoài miệng vừa liếm vừa cắn, tay kia cũng vân vê đầu nhũ mềm mại đến cao hứng.

Bỗng nhiên dừng lại động tác, ngẩng đầu nhíu mày : “Ta phát hiện khẩu âm ngươi gọi tên ta luôn có gì đó sai sai, nghe như gọi tên động vật vậy ! Nói lại ta nghe xem, Tiêu —- Dương ——”

Lương Phượng vuốt ve hai má Tiêu Dương, hôn lên cằm hắn, dịu dàng khẽ gọi : “Tiểu Dương.”

Tiêu Dương nhíu mày : “Không đúng, không phải Tiểu Dương, mà là Tiêu —– Dương, là Tiêu ——–”

Lương Phượng tiếp tục hôn cằm hắn : “Tiểu Dương.”

Tiêu Dương thất bại : “Thôi bỏ đi bỏ đi, đáng lẽ không nên so đo với loại người thâm sơn cùng cốc như ngươi, về sau phải đọc nhiều sách hơn một chút, tập nói nhiều một chút biết không ?”

Lương Phượng mỉm cười : “Tiểu Dương, tiếp tục được không ?”

Tiêu Dương : “…………”

Lê Hân [chương 33]

TRỌNG SINH CHI LÊ HÂN

Tác giả: Hoa Sinh Đường Bất Súy

Edit: Nguyên Nhi + Thần Dục

❀❀❀

Chapter 33: Đâm lao phải theo lao

(Thượng)

Lê Hân ở lại trong phòng bệnh xa hoa của bệnh viện một đêm. Cậu vốn tưởng rằng mình sẽ không ngủ được, nhưng không biết vì thuốc hay là do suy nghĩ quá nhiều, chờ khi cậu tỉnh lại thì mặt trời đã lên tới đỉnh, tối hôm qua dĩ nhiên là vô thức liền ngủ quên. Continue reading